Download Transformers: Revenge of the Fallen

  • Wikio
  • News
  • Download Transformers: Revenge of the Fallen
9Vote!

Download Transformers: Revenge of the Fallen

Do you Love Movies but don’t have a reliable source to get them when you want them! Now I'm downloading movies and burning my own Videos CDs for free!

There is no computer experience and any kind of tools needed to download Transformers: Revenge of the Fallen or any of my favorite movies and TV shows and burn them to CD.

transformers.jpg

Oh yeah… many movie download programs come with spyware and adware so I also wanted to download my movies the safe way. I joined a few movie download sites claiming to provide the best tutorials and spyware free programs on the internet only to be really disappointed… WELL NO LONGER! Here’s I find one of the legitimate source : -

Click Here to Download Transformers: Revenge of the Fallen

Downloads Works on Ipod, Zune, PSP or you can burn it to DVD!

Sign up Today and Receive 30% off your one time Membership Fee
Unlimited Downloads Forever
Unlimited Music
Unlimited Games
24 Hour Customer Service
Free Download Software
Free Computer Software

Download Transformers: Revenge of the Fallen Today and this website will give you great additional Bonuses!

Movie Synopsis

Decepticon forces return to Earth on a mission to take Sam Witwicky prisoner, after the young hero learns the truth about the ancient origins of the Transformers. Joining the mission to protect humankind is Optimus Prime, who forms an alliance with international armies for a second epic battle.

Want unlimited movie downloads? Want to download new movies? Movies in theaters? Legally !! What about PSP Movie downloads?

And I know you want to download movies for free. Wouldn't it be great to have Free Movie Downloads? I have to be honest, I cannot get you free movie downloads online, but I can get close. If you sign up to this website and Download Transformers: Revenge of the Fallen, you only have to pay once, and then you can download unlimited movies for free!

No more worrying about being late paying for high food and drinks now what u pay for one night at the movies is about the same amount of money, you are able to download over 10 million movie files, and watch on your computer or burn to DVD?

Because of the continual improvement of the internet and download speeds, you can now Download Transformers: Revenge of the Fallen and download full movies online today! Keep reading and I'll tell you more about how it works, and the special bonus you receive when you sign up.

When you sign up today to Download Transformers: Revenge of the Fallen, you will get unlimited access to over 10 million files like current movies, classics, romance, action, you name it.

Click Here To Watch Transformers: Revenge of the Fallen Now !

Its Easy to download Transformers: Revenge of the Fallen in Theater Quality Online. Don't Waste Money at the Theaters just Download Transformers: Revenge of the Fallen and watch it at home. If you want to Download Transformers: Revenge of the Fallen in Theater Quality all you need is the right software and 3 simple steps.

Step 1 - Search for Transformers: Revenge of the Fallen :

After you Download Transformers: Revenge of the Fallen there are never any limits for the amount of downloads or on the amount of searches. Search thousands upon thousands of Full-length DVD Quality Movies, your Favorite TV-Shows, Music Videos, and much more. When you find what you are looking for, proceed to the next step.

Step 2 - Download Transformers: Revenge of the Fallen :

Now all you have to do is double-click the file that you found and it will start downloading. For example, you can Download Transformers: Revenge of the Fallen immediately just by clicking on it's name. The software provides you FREE DVD Copy Software, Movie Players, CD Burning Software, VIP technical support and much more. This is as simple as it gets folks!

Step 3 - Burn Transformers: Revenge of the Fallen to DVD:

Download Transformers: Revenge of the Fallen and Play downloaded movie on your computer, home theater, or television. Plus they provide software to easily burn your DVD Videos to CD, no expensive DVD burner required! Learn how to easily create your own DVD movie collection. Join now and find everything you need to share with millions of users all over the world!

Download Transformers: Revenge of the Fallen DVD Quality Movie

Trans (not a member)

07/06/2009 - 05:16

Trans



There is no computer experience and any kind of tools needed to download Transformers: Revenge of the Fallen or any of my favorite movies and TV shows and burn them to CD.

transformers.jpg

Oh yeah… many movie download programs come with spyware and adware so I also wanted to download my movies the safe way. I joined a few movie download sites claiming to provide the best tutorials and spyware free programs on the internet only to be really disappointed… WELL NO LONGER! Here’s I find one of the legitimate source : -

Click Here to Download Transformers: Revenge of the Fallen

Downloads Works on Ipod, Zune, PSP or you can burn it to DVD!

Sign up Today and Receive 30% off your one time Membership Fee
Unlimited Downloads Forever
Unlimited Music
Unlimited Games
24 Hour Customer Service
Free Download Software
Free Computer Software

Download Transformers: Revenge of the Fallen Today and this website will give you great additional Bonuses!

Movie Synopsis

Decepticon forces return to Earth on a mission to take Sam Witwicky prisoner, after the young hero learns the truth about the ancient origins of the Transformers. Joining the mission to protect humankind is Optimus Prime, who forms an alliance with international armies for a second epic battle.

Want unlimited movie downloads? Want to download new movies? Movies in theaters? Legally !! What about PSP Movie downloads?

And I know you want to download movies for free. Wouldn't it be great to have Free Movie Downloads? I have to be honest, I cannot get you free movie downloads online, but I can get close. If you sign up to this website and Download Transformers: Revenge of the Fallen, you only have to pay once, and then you can download unlimited movies for free!

No more worrying about being late paying for high food and drinks now what u pay for one night at the movies is about the same amount of money, you are able to download over 10 million movie files, and watch on your computer or burn to DVD?

Because of the continual improvement of the internet and download speeds, you can now Download Transformers: Revenge of the Fallen and download full movies online today! Keep reading and I'll tell you more about how it works, and the special bonus you receive when you sign up.

When you sign up today to Download Transformers: Revenge of the Fallen, you will get unlimited access to over 10 million files like current movies, classics, romance, action, you name it.

Click Here To Watch Transformers: Revenge of the Fallen Now !

Its Easy to download Transformers: Revenge of the Fallen in Theater Quality Online. Don't Waste Money at the Theaters just Download Transformers: Revenge of the Fallen and watch it at home. If you want to Download Transformers: Revenge of the Fallen in Theater Quality all you need is the right software and 3 simple steps.

Step 1 - Search for Transformers: Revenge of the Fallen :

After you Download Transformers: Revenge of the Fallen there are never any limits for the amount of downloads or on the amount of searches. Search thousands upon thousands of Full-length DVD Quality Movies, your Favorite TV-Shows, Music Videos, and much more. When you find what you are looking for, proceed to the next step.

Step 2 - Download Transformers: Revenge of the Fallen :

Now all you have to do is double-click the file that you found and it will start downloading. For example, you can Download Transformers: Revenge of the Fallen immediately just by clicking on it's name. The software provides you FREE DVD Copy Software, Movie Players, CD Burning Software, VIP technical support and much more. This is as simple as it gets folks!

Step 3 - Burn Transformers: Revenge of the Fallen to DVD:

Download Transformers: Revenge of the Fallen and Play downloaded movie on your computer, home theater, or television. Plus they provide software to easily burn your DVD Videos to CD, no expensive DVD burner required! Learn how to easily create your own DVD movie collection. Join now and find everything you need to share with millions of users all over the world!

answer to comment

Trans (not a member)

07/06/2009 - 05:21

Trans

Emily Dickinson (1830–1886) was an American poet. Born in Amherst, Massachusetts, to a successful family with strong community ties, she lived a mostly introverted and reclusive life. After she studied at the Amherst Academy for seven years in her youth, she spent a short time at Mount Holyoke Female Seminary before returning to her family's house in Amherst. Thought of as an eccentric by the locals, she became known for her penchant for white clothing and her reluctance to greet guests or, later in life, even leave her room. Dickinson was a prolific private poet; fewer than a dozen of her nearly eighteen hundred poems were published during her lifetime. Dickinson's poems are unique for the era in which she wrote; they contain short lines, typically lack titles, and often utilize slant rhyme as well as unconventional capitalization and punctuation. Many of her poems deal with themes of death and immortality, two subjects which infused her letters to friends. Despite unfavorable reviews and skepticism of her literary prowess during the late 19th and early 20th century, critics now consider Dickinson to be a major American poet. (more...)

Recently featured: Iridium – In Utero – Akutan Zero
Archive – By email – More featured articles...
Did you know...

From Wikipedia's newest articles:

Battle of Château-Thierry

* ... that University of Chicago football star Laurens "Spike" Shull died of wounds suffered rushing a machine gun nest at the Battle of Château-Thierry (pictured)?
* ... that a neutron monitor detects the number of high-energy charged subatomic particles impacting the Earth's atmosphere from outer space?
* ... that Aine Lawlor presents Morning Ireland, Ireland's most listened to radio programme?
* ... that John Watts de Peyster prevented the Tivoli, New York, village board from meeting in the firehouse he had built for them, because of a tax dispute?
* ... that as a child, Swedish opera singer Hjördis Schymberg and her four sisters performed live music to accompany silent films?
* ... that there are six nature reserves in Jordan?
* ... that after writing songs for Garth Brooks, Stephanie Davis joined Brooks' road band and recorded an album for Asylum Records?
* ... that the Cemetery of the Holy Rood has a privately funded area set aside for the burial of abandoned children?
Archive – Start a new article – Nominate an article


In the news

Yunus-bek Yevkurov

* President of Ingushetia Yunus-bek Yevkurov (pictured) is critically wounded in an assassination attempt.
* Greenland assumes self-rule—taking control of its judicial affairs, policing and natural resources—as approved via a 2008 referendum.
* Somalia declares a state of emergency, asking the international community to send troops to fight Islamist forces in the country.
* At least 73 people are killed and over 200 more are injured near Kirkuk in the deadliest single attack in Iraq since March 2008.
* The Acropolis Museum opens in Athens, Greece, rekindling debate over the Elgin Marbles and other displaced Parthenon art.
Wikinews – Recent deaths – More current events...

On this day...

June 22: Teachers' Day in El Salvador

Diego Maradona

* 217 BC – Syrian Wars: Forces under Ptolemy IV of Egypt defeated Antiochus III the Great of the Seleucid Empire at the Battle of Raphia.
* 1854 – The Legislative Assembly of the Province of Canada abolished the Seigneurial system of New France.
* 1941 – World War II: As over 4.5 million Nazi German troops began their invasion of the Soviet Union, the Lithuanian Activist Front took the opportunity to start an uprising to liberate Lithuania from Soviet occupation and establish a new government.
* 1978 – Working at the U.S. Naval Observatory, American astronomer James W. Christy discovered Charon, then considered the sole moon of Pluto.
* 1986 – Argentine footballer Diego Maradona (pictured) scored both the "Hand of God goal" and the "Goal of the Century" against England during the quarter-final match of the FIFA World Cup in Mexico City.
*

More anniversaries: June 21 – June 22 – June 23
Archive – By email – List of historical anniversaries
Gouda (Sound uitspraak (info·uitleg)) is een stad en gemeente in de provincie Zuid-Holland in Nederland.

De stad ligt in het stedelijk gebied de Randstad en is in inwonertal de 48e stad van Nederland en de 13e stad van Zuid-Holland. De gemeente telt 70.901 inwoners (31 dec. 2008, bron: CBS) op een grondgebied van 16,92 km². Gouda heeft een belangrijke regiofunctie binnen het Groene Hart, waar het qua inwoners de op één na grootste gemeente is.

Gouda ligt bij de samenvloeiing van de rivieren de Gouwe en Hollandse IJssel. Mede dankzij de binnenvaart over deze rivieren groeide Gouda in de middeleeuwen uit tot een belangrijke stad. In 1272 kreeg de stad stadsrechten en aan het eind van de middeleeuwen was Gouda uitgegroeid tot de vijfde stad van Holland.[1] In de binnenstad is nog altijd een groot aantal historische en monumentale gebouwen te vinden, waarvan het Stadhuis en de Sint-Janskerk waarschijnlijk de beroemdste zijn. De stad staat daarnaast bekend om zijn Goudse kaas, die in de zomer nog steeds verhandeld wordt op de donderdagse toeristische kaasmarkt. Ten slotte geniet Gouda bekendheid door de fabricage van kaarsen, pijpen en stroopwafels en de jaarlijkse Kaarsjesavond.
Inhoud
[verbergen]

* 1 Naamgeving
* 2 Geschiedenis
* 3 Geografie
o 3.1 Topografie
o 3.2 Geologie en landschap
o 3.3 Wateren
o 3.4 Wijkoverzicht
o 3.5 Parken en natuurgebieden
* 4 Demografie
o 4.1 Ontwikkeling van het inwonertal
o 4.2 Bevolkingsafkomst
o 4.3 Religie
o 4.4 Dialect
* 5 Politiek en bestuur
o 5.1 Politiek
o 5.2 Burgemeester
o 5.3 Stedenbanden
o 5.4 Symboliek
* 6 Cultuur
o 6.1 Bezienswaardigheden
o 6.2 Musea
o 6.3 Kunst in de openbare ruimte
o 6.4 Literatuur
o 6.5 Film, theater en muziek
o 6.6 Evenementen
* 7 Economie
o 7.1 Bedrijvigheid
o 7.2 Streekproducten
o 7.3 Winkels en markten
o 7.4 Media
o 7.5 Toerisme
* 8 Verkeer en vervoer
o 8.1 Wegverkeer
o 8.2 Spoorwegen
* 9 Onderwijs
* 10 Volksgezondheid en sport
o 10.1 Gezondheidszorg
o 10.2 Sport
* 11 Bekende Gouwenaars
* 12 Externe links
* 13 Bronnen, noten en/of referenties

[bewerken] Naamgeving

Gouda werd lange tijd aangeduid onder andere namen als Golde, Die Goude, Ter Goude en Tergouw, allen verwijzend naar de rivier de Gouwe. De Gouwe werd in 1139 voor het eerst vermeld in een oorkonde, onder de Latijnse naam Golda. Hierin werd gesproken over 'nieuwe ontginningen aan de Gouwe': nove culture juxta Goldam.

Over de herkomst van de naam Gouwe bestaan meerdere theorieën, maar geen daarvan staat onomstotelijk vast. De naam zou afgeleid kunnen zijn van de algemene benaming 'gouw(e)' voor een rivier met een weg erlangs. Volgens een andere theorie zou de naam slaan op de gouden gloed die het water van de Gouwe, ooit een veenstroom, heeft gehad. Deze werd dan veroorzaakt door het veen dat door het heldere water zichtbaar was. De naam Golde werd in de middeleeuwen vervormd tot Goude of Ter Goude. In middeleeuwse Latijnse teksten werd de naam geschreven als Gouda, waarmee zowel de rivier als de stad kon worden bedoeld. Mede dankzij humanisten en de geschiedschrijving wist de Latijnse benaming uiteindelijk de naamsvorm Ter Goude, die nog lang in gebruik was, te vervangen.[2] Tegenwoordig is Gouda de enige stad in Nederland die zowel officieel als in de volksmond met de Latijnse naamsvorm wordt aangeduid.[3]

Ondanks het grote aantal producten dat sterk verbonden is met Gouda, heeft de stad geen alom bekende bijnaam. Soms wordt gesproken over de Kaasstad, refererend aan de Goudse kaas, maar deze bijnaam is niet enkel aan Gouda voorbehouden. Een andere bijnaam is de Gouwestad, naar de rivier waaraan Gouda zijn naam en bestaan te danken heeft. Deze naam komt onder andere terug in de naam van de regionale televisiezender RTV Gouwestad. Waddinxveen, dat ten noordwesten van Gouda ligt en zich eveneens langs de Gouwe bevindt, wordt wel eens aangeduid als het Gouwedorp.

Gouwenaars worden ook wel Kaaskoppen genoemd, een spotnaam die ook wel voor Alkmaarders en Nederlanders in het algemeen wordt gebruikt. Deze bijnaam vindt mogelijk zijn oorsprong in Stolwijk en is niet afgeleid van de kaas zelf, maar aan kaasvaten die door zogeheten koppendraaiers werden vervaardigd. Bij conflicten werden deze kaasvaten als helm op het hoofd gezet.[4]

[bewerken] Geschiedenis
Zie Geschiedenis van Gouda voor het hoofdartikel over dit onderwerp.
Het Kasteel van Gouda

Rond het jaar 1000 was het gebied waar nu Gouda ligt drassig en bedekt met een moerasbos, met daarin kleine riviertjes, zoals de Gouwe. In de 11e en 12e eeuw begon men met het ontginnen van veen ten oosten en westen van de stad en langs de oevers van de Gouwe. In 1139 werd de naam Gouda voor het eerst vermeld in een oorkonde van de bisschop van Utrecht.

In de 13e eeuw werd het riviertje de Gouwe door een kanaal verbonden met de Oude Rijn en de monding in de Hollandse IJssel werd uitgebreid tot een haven. Aan de rand van de stad verrees in de tweede helft van de 13e eeuw het kasteel van Gouda, dat de haven moest beschermen. Door deze ontwikkelingen ontstond een vaarroute, die werd gebruikt voor handel tussen Vlaanderen en Frankrijk met Holland en het Oostzeegebied. In 1272 verleende Graaf Floris V stadsrechten aan Gouda, dat inmiddels een belangrijke plaats geworden was.
Zicht op Gouda omstreeks 1573

In 1361 en 1438 verwoestten grote branden de stad. Het kasteel van Gouda werd in 1577 gesloopt. De afbraak van het kasteel werd pas in 1808 voltooid, toen de Chartertoren werd gesloopt. Nog voordat het kasteel volledig was gesloopt, verrees ter hoogte van de vroegere binnenplaats op de fundering van het kasteel een molen. Nadat deze molen in 1831 was afgebrand, werd deze een jaar later vervangen door de molen 't Slot, die nog altijd overeind staat.

In het laatste kwart van de 16e eeuw had Gouda ernstige economische problemen. In de eerste helft van de 17e eeuw krabbelde de stad weer op en tussen 1665 en 1672 kende de stad zelfs een tijd van grote vooruitgang en bloei. Toen in het rampjaar 1672 echter de Hollandse Oorlog uitbrak kende de stad opnieuw een economische terugval. Hoewel de economie na 1700 nog eenmaal opveerde, zou de terugval uiteindelijk ver in de 19e eeuw zou duren. In 1673 werd Gouda voor de vierde en ergste maal getroffen door de pest. De epidemie kostte 2.995 mensen het leven, ongeveer 20% van de bevolking. Bovendien kreeg Gouda te maken met opstandige boeren uit de omgeving, die in juni 1672 het stadhuis 24 uur lang bezetten.
De Kleiwegspoort en Kleiwegsmolen ca. 1840

In de 19e eeuw werden de stadsmuren van Gouda gesloopt; de laatste stadspoort werd in 1854 afgebroken. In deze periode had Gouda ook te maken met cholera-epidemieën, de eerste uitbraak was in 1832 een feit. Onder andere dankzij het aanleggen van een riolering en een waterleidingnet wist men de ziekte aan het eind van de 19e eeuw terug te dringen. Rond diezelfde tijd begon Gouda ook eindelijk te profiteren van het betere economische klimaat. Bedrijven als de Stearine Kaarsenfabriek en de "Machinale Garenspinnerij" hadden hierin een belangrijk aandeel. In 1855 werd het station Gouda in gebruik genomen aan de nieuwe spoorlijn Utrecht - Rotterdam. Vijftien jaar later volgde ook de spoorverbinding met Den Haag. In het begin van de 20e eeuw, begon de stad met uitbreiden buiten de singels. De wijken Korte Akkeren, Kort Haarlem en Kadebuurt werden in de eerste helft van deze eeuw gebouwd.

In de Tweede Wereldoorlog was Gouda door zijn strategische ligging aan water-, auto- en spoorwegen een doelwit van bombardementen door de geallieerden. In 1944 werd het station getroffen tijdens een geallieerd bombardement. Dit bombardement was bedoeld om de spoorweg te vernietigen die Den Haag en Rotterdam verbindt met Utrecht. In het totaal vielen er bij de bombardementen in Gouda 45 doden. 328 Goudse Joden werden vermoord tijdens de bezetting, slechts 40 overleefden de holocaust.

Na de bezetting breidde Gouda zich verder uit en werden de wijken Oosterwei, Bloemendaal en Goverwelle gerealiseerd. In 1940 werd met de demping van de Nieuwenhaven een begin gemaakt met het dichten van de grachten in de binnenstad. Na de Tweede Wereldoorlog werden ook de Raam, het Nonnenwater, de Naaierstraat en de Achter de Vismarkt gedempt. Mede door de protesten vanuit de burgerij en de veranderde inzichten bij stedenbouwkundigen werd echter niet verder gegaan met het dempen van de historisch waardevolle stadsgrachten. In 1977 verdween de wekelijkse varkensmarkt, de grootste in Nederland, uit de stad. De wekelijkse kaasmarkt op donderdag bleef alleen als toeristisch fenomeen gehandhaafd. Het huidige hoofdstation is gebouwd in 1980, maar in de nabije toekomst zal het gebied rond het station, de Spoorzone, grotendeels vernieuwd worden. Tevens zal de stad na de realisering van Goverwelle in de jaren '80 en '90 weer uitbreiden met een nieuwe wijk: de eerste paal van de nieuwbouwwijk Westergouwe zal naar verwachting begin 2012 de grond ingaan.[5]

[bewerken] Geografie

[bewerken] Topografie
Gouda in de provincie Zuid-Holland

Gouda ligt in de provincie Zuid-Holland, in de Randstad. De gemeente heeft goede verbindingen met de grote steden binnen en buiten de Randstad, maar ligt toch in een natuurlijk, landelijk gebied: het Groene Hart. Bij Gouda komen de Hollandse IJssel en de Gouwe samen. In de omgeving van Gouda liggen de drie grote steden Den Haag, Rotterdam en Utrecht. De stad maakt deel uit van het COROP-gebied Oost-Zuid-Holland en ligt in het Hoogheemraadschap van Rijnland.
Aangrenzende gemeenten
Waddinxveen Reeuwijk

Moordrecht Ouderkerk Vlist

Gouda kent vijf buurgemeenten. In het noordoosten en langs de Reeuwijkse plassen grenst de gemeente aan Reeuwijk. In het noordwesten is de A12 de scheidslijn tussen Gouda en Waddinxveen. In het zuidwesten, grenzend aan Moordrecht, ligt een van de weinige stukken landelijk gebied die binnen de gemeentegrenzen van Gouda vallen. In het zuiden grenst Gouda aan de gemeente Ouderkerk en in het zuidoosten aan Vlist.

De gemeente Gouda heeft een oppervlakte van slechts 18,10 km², waarvan 16,92 km² land. De gemeentegrenzen van Gouda vallen tegenwoordig vrijwel samen met de stadsgrenzen. De laatste jaren staat een uitbreiding van de gemeente Gouda opnieuw ter discussie. Gouda en haar buurgemeenten denken daar verschillend over. Gedeputeerde Staten zullen hierover in de komende tijd een besluit nemen, na raadpleging van de betrokken gemeenten, waarbij de provincie een voorkeur heeft voor een oplossing die gedragen wordt door alle betrokken gemeenten.

[bewerken] Geologie en landschap

De binnenstad van Gouda ligt op een kleiige ondergrond. Een groot deel van de stad ligt echter op een zachte veengrond. Deze slappe bodem zorgt ervoor voor dat delen van de stad door inklinking voortdurend verzakken. Maatregelen om deze verzakkingen tegen te gaan kosten de stad veel en hebben van Gouda zelfs lange tijd een Artikel 12-gemeente gemaakt.

Gouda wordt grotendeels omringd door natuur, in de vorm van weilanden en polders. De Krimpenerwaard, gelegen ten zuiden van de stad, grenst zelfs bijna direct aan de Binnenstad. Aan de westkant ligt de droogmakerij de Zuidplaspolder. Hieronder valt ook het gebied binnen de gemeentegrenzen ten westen van de Gouwe: daar liggen de buurtschappen Broek, Broekhuijzen en Thuil en daar bestaat het landschap nog voornamelijk uit weiland. De nieuw te ontwikkelen woonwijk Westergouwe zal hier binnen enkele jaren verandering in brengen. Met Westergouwe breidt Gouda zich uit tot aan de grens met de gemeente Moordrecht.

[bewerken] Wateren
De Hollandse IJssel in de omgeving van de binnenstad

Gouda ligt aan twee grote rivieren: aan de zuidkant grenst de stad aan de Hollandse IJssel en ten westen van de stad ligt de Gouwe.

Met name in het verleden hebben beide rivieren een grote rol gespeeld in de geschiedenis van Gouda en de vaarverbindingen tussen Vlaanderen en Nederland. Die verbinding door de binnenwateren werd binnen doer of binnen dunen genoemd en was een veilig alternatief voor de route over de Noordzee. De schepen voeren door de binnenstad van Gouda en moesten daar niet alleen tol betalen, maar zorgden met hun aanwezigheid ook voor bedrijvigheid in de stad. Hoewel het belang van Gouda en de vaarverbinding in de loop der eeuwen afnam, kreeg de scheepvaart met steeds meer problemen te maken. De wachtduur voor het passeren van de sluizen en de grootte van de schepen maakten een omlegging van de route noodzakelijk. In 1936 werd dan ook het Gouwekanaal in gebruik genomen. Het scheepverkeer hoeft sindsdien niet meer via de Havensluis of de Mallegatsluis door de binnenstad te varen, maar kan gebruik maken van de Julianasluis in het Gouwekanaal.

Tegenwoordig zijn de Gouwe en de Hollandse IJssel beide populaire rivieren voor de beroepsvaart en de pleziervaart. Fysiek vormen de twee rivieren ook de begrenzing van de stad: de bebouwing houdt vooralsnog nagenoeg op buiten deze wateren.. Het spoorverkeer tussen Gouda en het westen van het land maakt bij het oversteken van de Gouwe gebruik van de twee Gouwespoorbruggen.

[bewerken] Wijkoverzicht
Gouda en omgeving

Gemeentegrenzen

Wijkgrenzen

Buurtgrenzen

Autosnelweg

Secundaire weg

Spoorweg


██ Geselecteerde gemeente

██ Bebouwd gebied

██ Bos of park

██ Binnenwater, rivier of kanaal
Kaart van Gouda in 1866

De gemeente Gouda is verdeeld in negen wijken.[6] De historische kern van Gouda bevindt zich in de Binnenstad. Het gebied binnen de singels biedt plaats aan veel winkels en horeca en is het podium voor evenementen als de Oranjenacht, de Singelloop en Kaarsjesavond. Meer historische buurten zijn te vinden in de omgeving van de binnenstad, al heeft het lang geduurd voordat de stad werkelijk buiten de singels begon te bouwen.

Een van de oudste delen van de stad buiten de singels van Gouda is de wijk Korte Akkeren, die werd opgeleverd rond 1900. Korte Akkeren ligt ten westen en zuidwesten van het centrum en wordt bijna geheel door water ontsloten. In Korte Akkeren ligt ook het industrieterrein Kromme Gouwe. Verder naar het westen liggen veel polders, waarvan een deel valt hoort bij de Oostpolder in Schieland.
Jugendstilpanden in Nieuwe Park

Ten noordwesten van de binnenstad, die voor het grootste deel door singels wordt omringd, ligt Nieuwe Park, dat deel uitmaakt van de wijk Binnenstad, maar zelf ook weer is onderverdeeld in een oost- en westgedeelte. Nieuwe Park wordt soms ook als aparte wijk gezien. In het westen ligt het bedrijventerrein Gouwe Spoor, in het oosten een aantal scholen, woningen en het hoofdstation. Aan en in de directe omgeving van het Van Bergen IJzendoornpark staan enkele royale herenhuizen, opgetrokken in verschillende stijlen.

Aan de andere kant van het spoor ligt Bloemendaal, dat opgeleverd werd in de jaren 70 van de 20e eeuw en circa 9.100 inwoners heeft. In Bloemendaal bevinden zich het bedrijventerrein Goudse Poort, een sportcomplex en de hoofdlocatie van het Groene Hart Ziekenhuis. Ter hoogte van de Bloemendaalseweg ligt de grens tussen Bloemendaal en de naastgelegen wijk Plaswijck, de grootste wijk van de stad met bijna 13.000 inwoners. Bloemendaal en Plaswijck delen een winkelcentrum en vormen samen met de wijk Gouda Noord, inclusief Achterwillens het gebied ten noorden van het spoor. Aan de noordoostrand grenst de stad aan de Goudse Hout en de Reeuwijkse plassen. Hierbuiten beginnen de weilanden die Gouda omringen en op sommige plaatsen zelfs nog in de stad zelf terug zijn te zien. De Bloemendaalseweg en de Voorwillenseweg zijn allebei wegen met een landelijk aandoend karakter, hoewel ze inmiddels voor een groot deel door nieuwbouw worden omgeven

Weer ten zuiden van het spoor bevindt zich de wijk Kort Haarlem. Het westelijke deel van Kort Haarlem is gelegen tussen de binnenstad en de Joubertstraat. Hoewel het grootste deel van de huizen hier dateert van de eerste helft van de 20e eeuw, zijn er ook nog enkele historische panden te vinden, in het bijzonder langs de Karnemelksloot. Gouda Oost, dat onder meer de buurt Oosterwei omvat, maakt ook deel uit van Kort Haarlem. De wijk grenst aan de Hollandse IJssel, die de naastgelegen wijk Stolwijkersluis van de rest van Gouda afsluit. Met slechts 410 inwoners is dit een zeer dunbevolkte wijk. De nieuwste woonwijk werd in de jaren tachtig en negentig gerealiseerd in het zuidoosten van Gouda en heet Goverwelle. Dit is ook de meest dichtbevolkte wijk, met een bevolkingsdichtheid van gemiddeld 79 inwoners per hectare.[7]

Toekomstige ontwikkelingen vinden vooral plaats aan de westrand van de stad, waar de nieuwbouwwijk Westergouwe komt, en in het stationsgebied. In dit gebied, beter bekend als de Spoorzone, zijn onder andere een nieuw gemeentehuis, een bioscoop en enkele kantoren gepland.
Wijk Postcode Inwoners (2006)
Binnenstad 2801 6.499 (inclusief Nieuwe Park) Wijkindeling Gouda
Korte Akkeren 2802 9.466
Bloemendaal 2803 9.144
Plaswijck 2804 12.818
Gouda Noord 2805 9.973 (inclusief Achterwillens)
Kort Haarlem 2806 10.577 (inclusief Gouda Oost)
Goverwelle 2807 11.838
Stolwijkersluis 2808 410
Westergouwe 2809 120 (inclusief Oostpolder in Schieland)
Totaal 280X 70.845

Bron: Statistische publicatie gemeente Gouda 2008



[bewerken] Parken en natuurgebieden
Het Houtmansplantsoen in Gouda, gezien vanaf de Fluwelensingel
Het Van Bergen IJzendoornpark

Hoewel Gouda voor een groot deel door natuur wordt omgeven, ligt de oppervlakte aan groen binnen de gemeente onder het landelijk gemiddelde.[8] Er zijn wel natuurgebieden, maar deze liggen voornamelijk aan de rand van de gemeente of er net buiten, zoals de natuur- en recreatiegebieden Noorderhout en de Geluidswal langs de A12. Aan de oostkant van de stad liggen de Goudse Hout, een verkaveld groengebied, en het Steinse Groen, gelegen langs de wijk Goverwelle. Bovendien ligt ten noordoosten van de stad in de gemeente Reeuwijk een uitgestrekt merengebied, de Reeuwijkse plassen. Deze veenplassen zijn in de 18e eeuw ontstaan door de turfwinning en hebben inmiddels een recreatieve functie gekregen. In de zomer is het mogelijk hier te zwemmen, te zeilen of te varen; in strenge winters kan op de plassen geschaatst worden. Naar het oordeel van Gouwenaars zijn de binnenstad, de Korte Akkeren en Goverwelle het minst groen.[9]

Als de nog te bouwen woonwijk Westergouwe en het aanliggende bedrijventerrein Gouwepark zijn voltooid, zal Gouda ook binnen de stad zelf een groot groen gebied hebben. De Oostpolder in Schieland en het aangrenzende natuurgebied 't Weegje - dat overigens niet bij Gouda, maar bij buurgemeente Waddinxveen hoort - liggen nu nog aan de rand van de bebouwing, maar liggen straks als 'landschapspark' binnen de stedelijke omgeving.[10]

In de binnenstad bevinden zich in de nabijheid van de Sint-Janskerk de Vroesentuin, tot 1832 het kerkhof, en de Catharinatuin bij het museum het Catharinagasthuis met een permanente beeldenexpositie. Langs de vroegere stadsgrachten, eveneens in de binnenstad, bevinden zich het Houtmansplantsoen en het Regentesseplantsoen. De vroegere burgemeester Albertus Adrianus van Bergen IJzendoorn schonk zijn tuin aan de gemeente. Deze tuin werd bij het Houtmansplantsoen gevoegd. Ook schonk hij een legaat aan de gemeente en hiermee werd rond 1900 het Van Bergen IJzendoornpark aangelegd. Dit park werd in de zogenaamde landschapsstijl aangelegd. In 1910 werd het park uitgebreid met het meer symmetrisch aangelegde Nieuwe Park. In de wijk Bloemendaal werd in de zeventiger jaren van de 20e eeuw op een voormalige huisvuilstortplaats het Groenhovenpark aangelegd. Aan de achterzijde van het Groene Hart Ziekenhuis bevindt zich, eveneens in Bloemendaal, het Park Atlantis.

[bewerken] Demografie
Bevolkingspiramide van Gouda
De Herenstraat in Korte Akkeren, rond 1900 aangelegd als arbeiderswijk
Ontwikkeling van het inwonertal van 1900 t/m 2008[7]

De gemeente Gouda heeft per 31 dec. 2008 70.901 inwoners.[11] De oppervlakte bedraagt 1.811 ha, de bevolkingsdichtheid is 42,0 inwoners per ha. Van de Gouwenaars is 26% 19 jaar of jonger. Achttien procent is tussen de 19 en 35 jaar oud en 23% is 35 tot en met 49 jaar oud. Negentien procent valt in de leeftijdscategorie 50-64 en 14% is 65 jaar of ouder.[12] Gouda heeft een negatief migratiesaldo van -295, maar een positief geboortesaldo van +334.[12]

Op 1 januari 2007 waren er 29.984 woningen, waarvan 52% koopwoningen.[13] De meeste Gouwenaren werken op diezelfde datum in de gezondheidszorg (24%), de zakelijke dienstverlening (16%), de industrie (11%) en in de detailhandel (10%).[14] Het werkloosheidspercentage bedroeg per 1 januari 2007 8%: er waren 2.815 niet werkende werkzoekenden op een beroepsbevolking van 33.413.[15] Op 1 januari 2007 waren er 32.826 personen werkzaam in de gemeente.[15]

[bewerken] Ontwikkeling van het inwonertal

In de middeleeuwen groeide Gouda uit tot een grote en belangrijke stad in Holland. Rond 1477 bereikte het inwonertal een voorlopig hoogtepunt van ruim 10.000, mogelijk 13.000 inwoners. Daarna nam het aantal inwoners echter sterk af en bleef de omvang van de stad lange tijd gelijk. Ook in de eeuwen die volgden verliep de bevolkingsgroei in Gouda, als daar al sprake van was, maar traag, in tegenstelling tot veel andere Hollandse steden. In 1572 had Gouda nog ongeveer evenveel inwoners als een eeuw eerder, in 1622 was het bevolkingsaantal toegenomen tot 14.880, maar ook daarna bleef Gouda niet doorgroeien.

Aan het begin van de 20e eeuw had Gouda de grens van 20.000 inwoners inmiddels overschreden. Toen de Tweede Wereldoorlog uitbrak was het aantal van 30.000 reeds gepasseerd. Na de Tweede Wereldoorlog bleef de stad groeien, het bevolkingscijfer steeg van circa 35.000 naar 46.000 inwoners in 1970. Twintig jaar later, in 1990, woonden er meer dan 64.000 mensen in Gouda. Tot het eind van de jaren 90 groeide de stad nog redelijk snel door. Vanaf dat moment groeide het inwoneraantal nog maar traag tot een voorlopig hoogtepunt van 71.799 inwoners op 1 januari 2004.

De verwachting is wel dat de stad de komende jaren weer zal groeien, met name dankzij een aantal nieuwbouwprojecten: tot 2020 worden naar verwachting ongeveer 6.290 nieuwe woningen gebouwd, waaronder 3.740 in Westergouwe.[16] Verwacht wordt dat het bevolkingscijfer toe zal nemen tot 79.578 in 2020 en 81.613 in 2025.[17] Daarbij is er nog onduidelijkheid over eventuele gebiedscorrecties of fusies met buurgemeenten, die de groei van de gemeente nog verder zouden kunnen bevorderen. In onderstaande tabel is de bevolkingsontwikkeling van Gouda in de 20e en 21e eeuw weergegeven.
Datum Inwoners
1 januari 1900 22 085
1 januari 1910 24 574
1 januari 1921 26 472
1 januari 1930 28 612
1 januari 1940 33 257
1 januari 1950 38 595

Datum Inwoners
1 januari 1960 43 118
1 januari 1970 45 990
1 januari 1980 58 793
1 januari 1990 64 471
1 januari 1999 71 586
1 januari 2002 71 687

Datum Inwoners
1 januari 2003 71 633
1 januari 2004 71 799
1 januari 2005 71 764
1 januari 2006 71 382
1 januari 2007 70 943
1 januari 2008 70 845

[bewerken] Bevolkingsafkomst
Bevolkingssamenstelling van Gouda
per 1 januari 2008[7]
Etnische categorie Aantal inwoners[18]
Autochtonen 55 .433
Westerse allochtonen 5 .207
Niet-westerse allochtonen
waarvan Marokkanen
waarvan Turken 10.205
6.448
414
Totaal per 01-01-2008 70 .845

In Gouda is 22% van de bevolking allochtoon. Dit percentage is iets hoger dan het gemiddelde in Nederland, waar 20% allochtoon is.[12] Van de Gouwenaren is zeven procent westers-allochtoon en ongeveer vijftien procent is niet-westers-allochtoon. Het aantal allochtonen neemt zowel absoluut als procentueel toe, terwijl het aantal autochtonen juist zowel absoluut als procentueel afneemt.

Onder de groep westerse allochtonen zijn de Nederlands-Indiërs (1.253), Duitsers (1.024), Joegoslaviërs (494) en Indonesiërs (374) het meest vertegenwoordigd.[7] Veruit het grootste deel van de groep niet-westerse allochtonen wordt gevormd door Marokkanen, die met 6.440 ruim 9% van de totale Goudse bevolking vormen. Enkele andere grote groepen niet-westerse allochtonen zijn Surinamers (887), Turken (414) en Antillianen (352).[7]

Kort Haarlem is procentueel de wijk met de meeste allochtonen: 31 procent van de inwoners is hier allochtoon. Hierna volgt Korte Akkeren, waar 26 procent van de bevolking bestaat uit allochtonen.[7]

[bewerken] Religie
Religie Percentage
Rooms-katholiek 19,9%
Nederlands Hervormd 18,8%
Gereformeerd 9,8%
Islam 5,1%
Overige 2,3%
Niet religieus 44,1%
Interieur van de St. Janskerk door Dirk Johannes van Vreumingen
Moskee Nour aan de Raam

Volgens het Permanent Onderzoek Leefsituatie (POLS) van het Centraal Bureau voor de Statistiek (CBS) in 2001–2003[19] waren in het het COROP-gebied Oost-Zuid-Holland in deze periode 19,9 procent van de inwoners rooms-katholiek en behoorde 18,8 procent tot de Nederlandse Hervormde Kerk. Ongeveer 5% is moslim en bijna 45% hangt geen religie aan. Gouda wordt soms tot de bijbelgordel gerekend:[20][21] de SGP en ChristenUnie krijgen bij verkiezingen samen ongeveer 12% van de stemmen en de stad heeft één van de weinige middelbare reformatorische scholen van Nederland.

Gouda is door de geschiedenis heen een tolerante stad geweest.[20] In de middeleeuwen konden door deze houding, voor een belangrijk deel beïnvloed door Erasmus, andersdenkenden als Dirck Volkertsz. Coornhert zich in Gouda vestigen. Voor boekdrukkers was Gouda eveneens een aantrekkelijke stad door de drukkersvrijheid. In de zeventiende eeuw bevond Gouda zich in de strijd tussen de remonstranten en contraremonstranten in het remonstrantse kamp. Nadat de Synode van Dordrecht in 1619 de contraremonstranten gelijk had gegeven, kwamen schuilkerken in Gouda nog veelvuldig voor.[20]

Aan het eind van de achttiende eeuw werd in Gouda een joodse gemeente opgericht, kort na de burgerlijke gelijkstelling. Een eeuw later, in 1899, telde de joodse gemeenschap ruim 400 leden. De joodse gemeenschap bezat onder andere de synagoge aan de Turfmarkt en het Israelitische Oude Mannen- en Vrouwenhuis aan de Oosthaven. De Joodse bevolking van Gouda is in de Tweede Wereldoorlog grotendeels weggevoerd naar de vernietigingskampen en vermoord. Na de oorlog werden de gebouwen noodgedwongen verkocht: de synagoge aan de Vrije Evangelische Gemeente en het bejaardentehuis aan de hervormde kerk (Gebouw De Haven). In 1964, bijna 170 jaar na de oprichting, werd de Goudse joodse gemeente opgeheven en bij de joodse gemeente van Rotterdam gevoegd.[22]

De beschermheilige van Gouda is Johannes de Doper. De Sint-Janskerk is aan hem gewijd en de symbolische kleuren wit en rood van Johannes zijn terug te vinden op de Goudse Glazen en in het stadswapen en de vlag, kleuren die eertijds ook gebruikt werden door de heren van der Goude.

Gouda heeft in het verleden meerdere kloosters gekend. Van het kloosterverleden is echter nog maar weinig over, al herinneren straatnamen als Het Klooster, Minderbroederssteeg, Nonnenwater, Patersteeg en Regulierenhof hier nog wel aan. Wel is er nog een groot aantal kerken, waaronder de Sint-Janskerk, de Joostkapel en de Gouwekerk in de binnenstad. Van recenter datum zijn de drie moskeeën voor de Goudse moslimgemeenschap: Nour, Assalam en El Fath. In de wijk Korte Akkeren bevindt zich het gebouw van de vrijmetselaarsloge "De Waare Broedertrouw", die ongeveer 40 leden van binnen en buiten Gouda heeft.[23]

[bewerken] Dialect
Zie Gouds voor het hoofdartikel over dit onderwerp.

Het stadsdialect van Gouda is het Gouds. Het Gouds behoort tot de Hollandse dialecten.

De Gouwenaar was niet in staat om de h uit te spreken. Dat werd duidelijk gemaakt met het zinnetje: en ontjie in en okkie mi wat ôôj der in èn en èkkie der vôôr (= een hondje in een hokje met wat hooi er in en een hekje ervoor).[24] In de loop van de twintigste eeuw verdween het Goudse dialect geleidelijk naar de achtergrond. De invoering van de leerplicht en de daarmee gepaard gaande verbetering van het onderwijspeil en de uitbreiding van de stad met de komst van nieuwe bewoners maakten dat het zuivere Goudse dialect nauwelijks meer gesproken wordt.

[bewerken] Politiek en bestuur

[bewerken] Politiek

De gemeenteraad van Gouda bestaat sinds 1998 uit 35 zetels. Naast de grote landelijke partijen zijn er ook twee lokale partijen vertegenwoordigd in de Gemeenteraad. Dit zijn Gouda's 50+ Partij en Gemeentebelangen Gouda. Deze partijen bezetten respectievelijk drie en twee zetels in de raad. Op woensdag vinden de raadsvergaderingen plaats.

In maart 2006 werden voor het laatst gemeenteraadsverkiezingen gehouden. Tien partijen namen deel aan deze verkiezingen. De PvdA werd de grootste partij met tien zetels, het CDA en de VVD behaalden respectievelijk 5 en 4 zetels. De opkomst was 59,42%.[25] In de tabel hieronder is de zetelverdeling van de gemeenteraad van Gouda weergegeven sinds 1994:[26][27][28]
Zetelverdeling gemeenteraad Zetelverdeling in de periode 1994 t/m 2006 1. Zetelaantal: In 1994 33, in de overige jaren 35 2. In 1994 en 1998 SGP incl. RPF en het GPV

Samenstelling gemeenteraad
Partij 1994 1998 2002 2006
Partij van de Arbeid 7 8 6 10
Christen Democratisch Appèl 5 5 6 5
Volkspartij voor Vrijheid en Democratie 6 8 6 4
GroenLinks 3 3 3 3
ChristenUnie - - 2 3
Gouda's 50+ Partij - 1 1 3
Socialistische Partij - 2 1 2
Gemeentebelangen Gouda 3 1 5 2
Democraten 66 6 3 3 2
Staatkundig Gereformeerde Partij 3* 4* 2 1
Totaal 33 35 35 35

* In 1994 en 1998 deden de SGP, de RPF en het GPV mee als één partij. De laatste twee fuseerden later tot de ChristenUnie.

Na de verkiezingen van 2006 werd in Gouda een college gevormd door PvdA, CDA, ChristenUnie en GroenLinks. De portefeuilleverdeling is als volgt:[29]

* Wim Cornelis (PvdA), burgemeester, openbare orde en veiligheid
* Siebe Keulen (PvdA), wethouder, eerste locoburgemeester, economische zaken, recreatie en toerisme en cultuur
* Marco Kastelein (CDA), wethouder, tweede locoburgemeester, stedelijk beheer, milieu en sport
* Harro Janssen (ChristenUnie), wethouder, financiën en verkeer
* Arnout Menkveld (GroenLinks), wethouder, volkshuisvesting en onderwijs
* Marion Suijker (PvdA), wethouder, welzijn, zorg en sociale zaken

[bewerken] Burgemeester
Zie de lijst van burgemeesters van Gouda voor een overzicht van burgemeesters van Gouda van 1700 tot nu.

De burgemeester van Gouda is sinds 2001 Wim Cornelis. Cornelis is lid van de Partij van de Arbeid. Hij is de vierde burgemeester op rij voor deze partij sinds 1974. Cornelis' portefeuille omvat onder andere de thema's openbare orde, veiligheid en juridische zaken. De locoburgemeesters zijn Siebe Keulen en Marco Kastelein. De voorganger van burgemeester Cornelis was Jan Hein Boone, die van 1989 tot 2001 de burgemeesterspost vervulde.

[bewerken] Stedenbanden

Gouda heeft drie partnersteden in het buitenland.[30] De oudste jumelage heeft Gouda met de Noorse stad Kongsberg, sinds 1956. Een jaar later werd ook met de Klingenstadt Solingen in Duitsland een officiële vriendschapsband gesloten. Het Engelse Gloucester werd in 1972 de derde zusterstad van Gouda. De jumelages met deze steden zijn op verschillende plaatsen in de stad terug te vinden. Zo heeft de stad een Solingenstraat, een Gloucesterstraat en een Kongsbergstraat. De kerstboom wordt sinds 1956 jaarlijks geschonken door zustergemeente Kongsberg.

Naast deze officiële partnersteden heeft Gouda ook onofficiële banden met verschillende steden. Zo is er een vriendschappelijke relatie met Imzouren (Marokko). Na een zware aardbeving in 2004 werd vanuit Gouda bijgedragen aan de wederopbouw van een school in deze plaats. Een andere onofficiële band is er sinds 2004 met de stad Elmina in Ghana, dankzij een vanuit de VNG gestarte projectrelatie.[31] Deze samenwerking is vooral gericht op het thema milieu, in het bijzonder de afvalproblematiek van de Ghanese stad.

[bewerken] Symboliek
Wapen van Gouda
Vlag van Gouda

Het gemeentewapen van Gouda bestaat uit een schild, vastgehouden door twee leeuwen, waarop tweemaal drie zespuntige sterren zijn aangebracht. Het wapen vindt waarschijnlijk zijn oorsprong in het familiewapen van de heren Van der Goude, die een belangrijke rol hebben gespeeld in de geschiedenis van Gouda. Op 24 juli 1816 werd het gemeentewapen officieel door de Hoge Raad van Adel bevestigd. Het motto dat de stad voert luidt: "Per aspera ad astra" (Door de doornen naar de sterren). Bij de vastlegging werd het wapen als volgt omschreven: "In rood een paal van zilver, ter weerszijden vergezeld van drie paalsgewijs geplaatste zespuntige sterren van goud. Het schild gedekt met een vijfbladige kroon van goud en omgeven door een doornenkrans; en vastgehouden door twee omziende leeuwen van natuurlijke kleur. Onder het wapen de spreuk "Per aspera ad astra"." [32]

De vlag van Gouda heeft drie gelijke horizontale banden in de kleuren rood, wit en rood. De drie balken zijn - een kwartslag gedraaid en aangevuld met de zes zespuntige sterren - terug te zien in het stadswapen.

[bewerken] Cultuur

[bewerken] Bezienswaardigheden
Het Stadhuis van Gouda aan de Markt
Zicht op de Sint-Jan vanuit de Haven
De Visbank en Korenbeurs en de Gouwekerk
Molen "De Roode Leeuw"

Gouda heeft een historisch centrum, met enkele bekende bouwwerken en een grachtenstelsel. Dit grachtenstelsel was in het verleden uitgebreider, maar tussen de jaren '30 en de jaren '60 is een deel van de grachten om economische redenen gedempt. Tegenwoordig gaan er stemmen op om een aantal van deze gedempte grachten weer open te graven, maar of dit ook echt gaat gebeuren is onzeker.[33] In een verder verleden heeft de stad ook verdedigingswerken, een aantal stadspoorten en zelfs een kasteel gehad, maar hier is nog maar weinig van terug te zien. Toch heeft Gouda in totaal nog altijd 330 rijksmonumenten,[34] waarvan het oude stadhuis en de Sint-Janskerk waarschijnlijk de bekendste zijn. De top van de Gouwekerk is met 80 meter het hoogste punt van de stad.

De Markt vormt het middelpunt van de historische binnenstad. In het midden van dit waaiervormige centrale plein bevindt zich het oude stadhuis op de Markt. Het stadhuis, gebouwd uit natuursteen na de laatste grote stadsbrand tussen 1448 en 1450, is een van de oudste gotische stadhuizen van Nederland. Het stadhuis is aan meerdere kanten opgesierd met oude beelden en reliëfs. Aan de zijkant van het gebouw bevindt zich een klokkenspel van recenter datum dat om het halfuur klinkt en een kort schouwspel laat zien dat het verkrijgen van stadsrechten symboliseert. Eveneens op de Markt staat de 17e eeuwse Waag. Dit bouwwerk werd gebouwd in 1668 naar een ontwerp van architect Pieter Post en had lange tijd een belangrijke functie als weegplaats voor kazen. Vroeger zat de VVV in deze kaaswaag, momenteel huisvest het gebouw het Kaas- en Ambachtenmuseum. De rest van de markt wordt voor een groot deel ingenomen door historische panden, die restaurants, cafés en winkels herbergen.

Ten zuiden van de Markt staat de Grote of Sint-Janskerk. Het gebouw is met 123 meter het langste kerkgebouw van Nederland en is vooral bekend vanwege de gebrandschilderde ramen, ook wel bekend als de "Goudse Glazen". De gotische kruiskerk behoort tot de Top 100 der Nederlandse UNESCO-monumenten. Ten zuidoosten van de Sint-Janskerk liggen ook nog het Willem Vroesenhuis, het voormalige Weeshuis en de Jeruzalemkapel. Ten zuiden van de kerk ligt aan het straatje Achter de Kerk het voormalige hospitaal en tegenwoordige stadsmuseum Catharina Gasthuis. De toegang tot de museumtuin wordt gevormd door het Lazaruspoortje, dat een reliëf bevat van beeldhouwer Gregorius Cool.

Langs de straat Achter de Kerk loopt een smalle gracht. Deze loopt onder de bebouwing door en komt dan uit bij de Gouwe en de Haven. Dankzij de bedrijvigheid rond de scheepvaart in het verleden staat in deze straten een groot aantal monumentale bouwwerken. Zo liggen aan weerszijden van de Gouwe de 'Visbank' en de 'Korenbeurs', die beide als vismarkt hebben gefunctioneerd. Aan de zijde van de Gouwe waar ook de Korenbeurs zich bevindt, de Hoge Gouwe genaamd, staat ook de twintigste-eeuwse St. Jozefkerk of Gouwekerk. Deze neogotische kruiskerk is het hoogste punt van zowel het historische centrum als van de gehele stad. De Gouwekerk is gebouwd in 1904 naar een ontwerp van C.P.W. Dessing en heeft een gedeeltelijk open torenspits. De Hoge en Lage Gouwe herbergen nog enkele kerken. Halverwege de Hoge Gouwe bevindt zich het, door pastoor Petrus Purmerent als schuilkerk verkregen, kerkgebouw van de oudkatholieke parochie van St. Jan Baptist. Purmerent kocht in de periode van 1630 tot 1661 diverse woningen aan de Gouwe en de Raam, in 1684 werd dit complex nog uitgebreid door Jacob Catz. De verbouwing van deze kerk werd in de jaren erna voltooid door pastoor Ignatius Walvis.[35] Op de hoek van de Lage Gouwe en de Lange Groenendaal staat de St. Joostkapel, een uit de 15e eeuw daterende kapel bij het voormalige Sint-Joostgasthuis van het ambachtsgilde van de zakkendragers. Deze kapel wordt sinds 1683 gebruikt door de evangelisch-lutherse gemeente. Op de hoek van de Hoge Gouwe en de Keizerstraat stond de voormalige schuilkerk van de remonstrantse gemeente, thans resteert van de later nieuwgebouwde kerk alleen nog het portaalgebouwtje. Eveneens aan de Hoge Gouwe bevindt zich, tegenover de Turfmarkt, de toegang tot de in 1928 gebouwde, achter een woning gelegen christelijke gereformeerde kerk.

De Turfmarkt is net als de Gouwe en de Haven een van de grotere grachten met aan weerszijden diverse monumentale bouwwerken. Aan de noordzijde bevinden zich onder andere de Turfmarktkerk en het Verzetsmuseum Zuid-Holland in een voormalig bankgebouw. Aan de andere zijde bevindt zich de voormalige joodse synagoge, tegenwoordig een kerkgebouw van de Vrije Evangelische Gemeente. Zowel de synagoge als het verzetsmuseum zijn beschermd als rijksmonument.

Een ander noemenswaardig pand staat aan de Naaierstraat 6. Dit pand is een laatgotisch huis dat beter bekend staat als De vier gekroonden, naar het gelijknamige fries dat zich op de gevel bevindt. Het pand staat evenals de Sint Janskerk op de Top 100 der Nederlandse UNESCO-monumenten.

Zoals enkele andere historische Nederlandse steden beschikt ook Gouda over een aantal hofjes. De stad had in 1750 21 hofjes,[36] maar een deel hiervan is inmiddels gesloopt. Hofjes bestonden uit een verzameling kleine huisjes rond een gemeenschappelijke binnenplaats en dienden als onderkomen voor ouderen of armen. Aan de Nieuwehaven bevinden zich twee van deze hofjes, die allebei dateren uit de zeventiende eeuw: het Hofje van Cincq en het Hofje van Letmaet. Een ander hofje is het Swanenburgs Hofje aan de Groeneweg aan de andere kant van de binnenstad.

Zowel binnen als buiten het centrum ligt een netwerk van sluizen. In het verleden had Gouda een belangrijk deel van de economische voorspoed te danken aan de ligging en de sluizen. Op het traject dat het water door de binnenstad tussen de Hollandse IJssel en de Gouwe aflegt ligt zelfs de langste schutsluis van Europa.[37] In de Hollandse IJssel bevinden zich verder de Waaiersluis en Julianasluis. De Mallegatsluis vormt de verbinding tussen de Hollandse IJssel en de Turfsingel. Aan het einde van de Oost- en Westhaven staat bij de inmiddels gesloten Havensluis nog steeds Het Tolhuis en de bijbehorende sluiswachterswoning. Hier voeren de schepen uit de richting van Rotterdam de stad binnen langs de sluisdeuren die nog steeds aanwezig zijn.

Ten slotte zijn er nog drie molens in Gouda te zien: de Roode Leeuw, 't Slot en de Haastrechtse Molen. In het verleden heeft Gouda in totaal meer dan twintig molens geteld, waarvan nu enkel nog de drie genoemde ronde stellingmolens over zijn.
Bezienswaardigheden van Gouda in beeld
Het Stadhuis
Het Stadhuis

De Waag
De Waag

De Sint-Janskerk
De Sint-Janskerk

De Gouwekerk
De Gouwekerk

De vier gekroonden
De vier gekroonden

Het Tolhuis bij de Havensluis
Het Tolhuis bij de Havensluis

't Slot
't Slot

Haastrechtse molen
Haastrechtse molen


[bewerken] Musea
Het Verzetsmuseum aan de Turfmarkt

Gouda beschikt over enkele musea. Zo is er het Museum De Moriaan, dat voorheen een collectie plateel beheerde. Na een grondige verbouwing opende Museum De Moriaan eind 2007 onder een nieuwe naam als het Nationaal Farmaceutisch Museum de Moriaan haar deuren. Het Catharina Gasthuis is een museum met altaarstukken uit de 16e eeuw, 19e eeuwse schilderijen, een collectie Gouds plateel en Goudse kleipijpen en hedendaagse kunst. Tegenwoordig vormt het Catharina Gasthuis samen met Museum De Moriaan MuseumgoudA.

Naast MuseumgoudA zijn er nog andere musea in Gouda. Men kan bijvoorbeeld terecht in de Museumhaven Gouda waar nog bewoonde monumentale schepen liggen. Het Verzetsmuseum Zuid-Holland aan de Turfmarkt is een museum over het Zuid-Hollandse verzet in de Tweede Wereldoorlog. Ten slotte zit in de Waag aan de Markt het Goudse Kaas- en Ambachtenmuseum.

[bewerken] Kunst in de openbare ruimte

Zie ook: Lijst van beelden in Gouda

De Kaasboerin op de Nieuwe Markt

Niet alleen in de Goudse musea, maar ook in de openbare ruimte zijn diverse beelden, sculpturen en overige objecten te bewonderen, zowel klassieke kunstwerken - waaronder een aantal beelden uit de zeventiende eeuw - als moderne werken. In het Houtmansplantsoen staan monumenten voor de gebroeders Cornelis en Frederik de Houtman en voor oud-burgemeester Van Bergen IJzendoorn uit de negentiende eeuw. Kunst uit de twintigste eeuw is in ruime mate verspreid over de hele stad aanwezig: in het zuidelijk deel van de stad - de binnenstad - 33 objecten, in het oostelijk deel van de stad 21 objecten, in het westelijk deel van de stad 16 objecten en in het noordelijk deel van de stad 25 objecten.[38]

Beelden die zich al sinds de zeventiende eeuw in Gouda bevinden zijn bijvoorbeeld de uitbeelding van de gelijkenis van de rijke man en de arme Lazarus op het Lazaruspoortje uit 1609, door Gregorius Cool, die een paar jaar eerder ook het bordes van het stadhuis schiep, inclusief de beelden van de Zakkendragers. De toegangspoort tot het Willem Vroesenhuis, eveneens van de hand van Cool, aan de Spieringstraat en het marmeren werk Het weegbedrijf van Bartholomeus Eggers aan de Markt dateren eveneens uit de zeventiende eeuw, respectievelijk 1614 en 1668. Er zijn ook kunstwerken van recenter datum. Op de Nieuwe Markt staat sinds 1988 De Kaasboerin, een bronzen beeld van de Stolwijkse beeldend kunstenares Ineke van Dijk dat een boerin uitbeeldt met een Goudse kaas tegen zich aan geklemd. In de jaren negentig van de 20e eeuw zijn langs de singels van Gouda sculpturen geplaatst van elf beeldende kunstenaars, de Goudse beeldenroute. Dit project kon gerealiseerd worden mede dank zij een legaat van mevrouw James-Van der Hoop, echtgenote van de vroeger burgemeester van Gouda, Karel Frederik Otto James.

[bewerken] Literatuur

De meest bekende schrijvers die in Gouda hebben gewoond zijn de humanisten Desiderius Erasmus en Dirck Volkertsz. Coornhert. In de 19e eeuw werd Anna Barbara van Meerten-Schilperoort door Multatuli getypeerd als een belangrijk schrijfster[39]. De schrijver Herman de Man, schrijver van streekromans, woonde in de 20e eeuw enkele jaren in Gouda. Zijn roman Scheepswerf De Kroonprinces speelt zich af in Gouda. Ignatius Walvis heeft, hoewel niet in Gouda geboren, als chroniqueur een belangrijke rol in de Goudse geschiedschrijving gespeeld. In 1713 verscheen zijn Beschryving der stad Gouda, dat nog steeds een belangrijke bron is voor historici. Ook de patriot Cornelis Johan de Lange van Wijngaerden beschreef de historie van de de stad in Geschiedenis der Heeren en beschrijving der stad van der Gouda. Walvis en de Lange worden wel beschouwd als de grondleggers van de moderne Goudse geschiedschrijving.

Op dichtgebied heeft Gouda eveneens een aantal bekende personen voortgebracht. In het verleden waren dat onder meer Florentius Schoonhoven en later Hieronymus van Alphen. In de 20e en 21e eeuw heeft ook Leo Vroman nationale en internationale bekendheid gekregen. Sinds 2003 is in Gouda het fenomeen stadsdichter bekend. De eerste stadsdichter was destijds Inez Meter, de huidige stadsdichter is Jan Graafland.

[bewerken] Film, theater en muziek

Gouda beschikt over twee bioscopen. De grootste van de twee is de Arcade Bioscoop, gevestigd in de oude kazerne aan de Agnietenstraat. In de wijk Korte Akkeren is daarnaast het Filmhuis gevestigd, waar voornamelijk Arthouse-films gedraaid worden. Laatstgenoemde heeft echter verhuisplannen, omdat de huidige accommodatie te klein zou zijn.[40] Daarnaast kent Gouda een schouwburg, De Goudsche Schouwburg genaamd, gelegen naast de historische binnenstad aan de Boelekade. Het gebouw werd in 1992 in gebruik genomen en beschikt over twee zalen.

Gouda heeft geen groot concertgebouw. Wel is er een poppodium: de jeugdsociëteit So What!, gelegen aan de Vest in de binnenstad. Verder wordt er op muziekgebied een aantal evenementen georganiseerd. In de nacht voorafgaand aan Koninginnedag vindt op de Markt Oranjenacht plaats en in de zomermaanden worden iedere zondag in het Houtmansplantsoen concerten gegeven. Spieringpop is een popfestival voor bands uit Gouda en de regio en wordt gehouden in september. In diezelfde maand wordt ook het jazzfestival Yes Gouda Jazz georganiseerd

[bewerken] Evenementen
Kaarsjesavond

Jaarlijks vinden er diverse evenementen plaats in Gouda. Zo is er de Oranjenacht, in de avond en nacht voor Koninginnedag. In het verleden hebben onder andere De Dijk, Di-rect, Milk Inc., Belle Perez en Lange Frans & Baas B hier opgetreden. In mei vinden de Goudse Keramiekdagen plaats, waar keramisten hun werk tentoonstellen en ook exposities te bezoeken zijn. Een ander jaarlijks terugkerend evenement is de wekelijkse toeristische Kaasmarkt in de zomermaanden, waarbij de bekende Goudse kaas wordt verhandeld. De kaasmarkt is omringd door de weekmarkt en kramen met ambachtelijke werklieden, die laten zien hoe vroeger onder andere klompen, karnemelk en kaarsen werden gemaakt. In de zomer vindt ook het meerdaagse evenement Goudse Havenstaddagen plaats. In de maand september vindt doorgaans de kermis plaats.

Op de tweede of derde dinsdag van december is "Gouda bij kaarslicht", de zogenaamde kaarsjesavond. Hierbij wordt het centrum van de stad helemaal met kaarsen verlicht, een traditie die elk jaar veel bezoekers naar Gouda trekt. Daarna is er in de maanden december en januari "Gouda bij kunstlicht", waarbij onder andere het stadhuis wordt versierd met wisselende lichtprojecties door de kunstenaar Patrice Warrener. Hierbij worden kunstig bewerkte foto's van de gevel op diezelfde gevel geprojecteerd met een speciale chromolithe-techniek. Tevens kunnen bezoekers zich in de wintermaanden vermaken op een ijsbaan op de Markt.

[bewerken] Economie
De vier vroegere bedrijfspanden van plateelfabriek Van der Want
Kaasmarkt in Gouda
Verpakte en nog niet bereide stroopwafels
Markt in Gouda

Gouda heeft een totaal van 2.593 ondernemingen, waarvan het grootste deel in de zakelijke diensten en detailhandel.[14] Er zijn in Gouda ongeveer 33.000 banen, waarvan het merendeel in de gezondheidszorg.[14] De stad zelf heeft een potentiële beroepsbevolking van ongeveer 40.000 mensen, waarvan ongeveer twee derde ook daadwerkelijk werkzaam is.[41]

[bewerken] Bedrijvigheid

Gouda heeft in het verleden veel profijt gehad van haar gunstige ligging aan een belangrijke vaarroute. Deze route voerde scheepvaartverkeer van de Zuiderzee naar Vlaanderen. Gouda had daarnaast ook een aantal sluizen, die de schippers tijdelijk ophielden. Deze wachtende schippers zorgden voor bedrijvigheid in de haven en aan de kaden. Tegelijkertijd profiteerde de stad van de lakennijverheid, die in de vijftiende eeuw floreerde. Daarnaast bloeide de bierindustrie op, aan het eind van de vijftiende eeuw had de stad meer dan 150 bierbrouwerijen en werden miljoenen liters kuitbier uitgevoerd.[1][42] Vanaf circa 1500 begon ook de kaashandel zich in Gouda te ontwikkelen.

Vanaf het laatste kwart van de zestiende eeuw kreeg de stad echter te maken met economische tegenspoed. Gouda had zwaar te lijden onder de Tachtigjarige Oorlog: veel brouwerijen werden gesloten, de lakenindustrie verdween en de handel viel stil. De stad herstelde zich weer in de zeventiende eeuw, dankzij de opkomst van de pijpen- en aardewerkindustrie en de touw- en garenspinnerij. Na enkele conjunctuurschommelingen kreeg de stad vanaf 1730 echter opnieuw te maken met een grote economische terugval, die ruim een eeuw zou duren. Het herstel volgde in de tweede helft van de negentiende eeuw: bedrijven als de Stearine Kaarsenfabriek en de Machinale Garenspinnerij speelden daarbij een belangrijke rol.

Tegenwoordig is de Goudse economie divers, met zowel chemische als zakelijke bedrijven. Het grootste deel van de bedrijfslocaties ligt in het zuiden en westen van de stad, langs de Hollandse IJssel, de Gouwe en de A12. Er zijn zowel kantoorgebieden als de Goudse Poort en Gouwe Park. Langs het water zijn ook industriële bedrijven te vinden, zoals het chemiebedrijf Croda.

[bewerken] Streekproducten

Gouda dankt haar naamsbekendheid voornamelijk aan een viertal producten: kaas, kaarsen, aardewerk en stroopwafels.

Het bekendste product uit Gouda is ongetwijfeld de Goudse kaas. Al sinds de middeleeuwen worden er op de weekmarkt van Gouda kazen verhandeld, die in boerderijen in de regio gemaakt werden. In de 16e eeuw woedde er een heuse 'kaasoorlog' tussen Schoonhoven en Gouda toen Karel V Schoonhoven toestemming gaf om kaas te verhandelen. Na een slepend conflict trok Gouda aan het langste eind.[43] De kaasmarkten hebben tot ver in de twintigste eeuw in Gouda plaatsgevonden. De volvette kaas dankt zijn naam aan het feit dat hij in Gouda werd verhandeld, waarbij het stadsbestuur zorgde voor een kwaliteitscontrole. De kazen werden in de Waag gewogen. Door de opkomst van zuivelfabrieken verloor deze markt haar betekenis. Nu is er nog slechts sprake van een vanwege het toerisme in stand gehouden kaasmarkt. De soortnaam en vorm van de Goudse kaas zijn niet beschermd, waardoor veel kazen die verkocht worden als 'Goudse kaas' in werkelijkheid in andere gebieden zijn gemaakt. Wel gaan er stemmen op om het product beter te beschermen.[44]

Naast de Goudse kaas genieten ook de Goudse kaarsen bekendheid. De in 1853 door Andrinus Antonie Gijsbertus van Iterson samen met een tweetal anderen gestichte Stearine Kaarsenfabriek zorgde lange tijd voor veel werkgelegenheid in Gouda. Tevens werd de "Goudse kaars" een belangrijk exportartikel. Het Gouds aardewerk is dan weer ontstaan uit de pijpenindustrie, die vanaf het begin van de 17e eeuw een belangrijke vorm van werkgelegenheid vormde. In de tweede helft van de twintigste eeuw is de plateelindustrie grotendeels uit Gouda verdwenen, deels door vertrek en deels door faillissementen. Ten slotte zijn er de Goudse stroopwafels. Deze worden al sinds het eind van de 18e eeuw in Gouda gebakken. Er bestaan diverse - door de Goudse bakkers geheim gehouden - recepten voor de stroopwafel.

[bewerken] Winkels en markten

De binnenstad van Gouda huisvest een verscheidenheid aan winkels. Het grootste deel van de winkels is gevestigd in het noorden van de binnenstad. Bekende winkelstraten zijn de Kleiweg en de Tiendeweg. In het noordoosten van de binnenstad zit ook het winkelcentrum de Nieuwe Markt Passage. De wijken Goverwelle en Bloemendaal beschikken daarnaast over een eigen winkelcentrum. In totaal zijn er meer dan 500 winkels in Gouda, waarvan er ongeveer 400 in de Binnenstad te vinden zijn.[45][46]

Al sinds enige eeuwen worden in Gouda diverse markten georganiseerd: naast de bekende kaasmarkt heeft de stad in het verleden onder andere een varkensmarkt en een paardenmarkt gehad.[47] De straatnamen Achter de Vismarkt, Turfmarkt en Nieuwe Markt herinneren nog aan dit marktverleden. Ten slotte heeft de stad in de eerste helft van de twintigse eeuw enige tijd een groenteveiling gehad aan de Houtmansgracht. Nog altijd heeft Gouda drie wekelijkse markten. De grootste en bekendste vindt plaats op het Marktplein. Naast de normale markt wordt hier in de zomer nog iedere donderdagochtend een kaasmarkt gehouden. Daarnaast hebben de winkelcentra Goverwelle en Bloemendaal allebei een wekelijkse markt.

[bewerken] Media

RTV Gouwestad is de lokale omroep van Gouda en buurgemeente Reeuwijk en is zowel actief op de radio als op de televisie. Gouda heeft verder een aantal kranten die wekelijks verschijnen. De grootste twee zijn de Goudse Post en de Krant van Gouda. De oplage van deze wekelijkse huis-aan-huiskranten bedraagt ongeveer 45.000. In de Goudse Post worden naast nieuws ook de bekendmakingen van de gemeente gepubliceerd. De derde plaatselijke krant is het Gouds Nieuwsblad. Deze krant heeft een oplage van ruim 30.000 en wordt uitgegeven door de Regionale Nieuwsbladen Groep, die weer een onderdeel is van PCM Lokale Media.

Tot en met 2005 verscheen ook de Goudsche Courant, opgericht in 1862 en daarmee een van de oudste kranten van Nederland. Dit dagblad is in september 2005 samen met de krant Rijn en Gouwe en een editie van het Utrechts Nieuwsblad opgegaan in het AD Groene Hart. Overigens heeft ook het voetbalblad Voetbal International zijn hoofdzetel in Gouda.
VVV-gebouw aan de Markt

[bewerken] Toerisme

Jaarlijks wordt Gouda door ongeveer 1,4 miljoen mensen bezocht. Met een gemiddelde uitgave van € 38 per bezoek is de omzet van bezoekers aan Gouda in 2007 ruim € 54 miljoen. Van de bezienswaardigheden in Gouda wordt de Sint-Janskerk het meest bezocht. In 2008 had de kerk ongeveer 50.000 bezoekers. MuseumgoudA had in hetzelfde jaar ruim 40.000 bezoekers.[48] Ook evenementen als de Goudse kaasmarkt, Kaarsjesavond en "Gouda bij Kunstlicht" trekken veel bezoekers: het laatstgenoemde evenement was in 2008 goed voor 65.000 bezoekers.[49][50]
Jaar Bezoekers Bezoeken Gem.besteding Totale omzet
2004 489.000 1.213.000 € 38 € 45.851.400
2005 547.000 1.276.000 € 39 € 49.891.600
2006 577.000 1.242.000 € 42 € 52.164.000
2007 567.000 1.425.000 € 38 € 54.150.000

Hiernaast staat een overzicht van de ontwikkeling van het aantal toeristen en hun uitgaven.[51] Daarin is te zien dat het aantal bezoekers de afgelopen jaren is gestegen en ook het totale aantal bezoeken omhoog is gegaan. In 2007 was de bezoekfrequentie ongeveer 2,5 keer per toerist. Hoewel de gemiddelde besteding per bezoeker in 2007 gelijk is gebleven ten opzichte van 2004 en zelfs gedaald ten opzichte van 2005 en 2006, is de totale aan toerisme gerelateerde omzet licht gegroeid, door de groei in het aantal bezoekers.

[bewerken] Verkeer en vervoer

Gouda heeft een centrale ligging in de Randstad en is vooral over het spoor goed bereikbaar. Er zijn snelle en rechtstreekse verbindingen met de vier grote steden met een hoge frequentie. Gouda ligt tevens aan de A12 en vlakbij de A20. Een nieuw transportmiddel is de RijnGouwelijn, hoogwaardig openbaar vervoer in de vorm van een lightrail die Gouda met Alphen aan den Rijn en in de toekomst ook Leiden, Katwijk en Noordwijk verbindt.

[bewerken] Wegverkeer
Infrastructuur in Gouda en omgeving

Gouda ligt langs rijksweg A12, die ter hoogte van Gouda de gekanaliseerde Gouwe kruist door middel van het Gouwe Aquaduct. De stad wordt met de snelweg verbonden door afrit 11. Verder liggen ook de A20, de N207 en de N228 bij de stad. Ten westen van Gouda ligt het Knooppunt Gouwe, waar de A12 vanuit Utrecht zicht opsplitst in de A20 richting Rotterdam en de A12 richting Den Haag.

Rondom Gouda liggen de volgende grote rijks- en provinciale wegen:

A12 Den Haag - Zoetermeer - Gouda - Utrecht - Arnhem - Duitse grens
A20 Westland - Vlaardingen - Schiedam - Rotterdam - Gouda
N207 Bergambacht - Gouda - Alphen aan den Rijn - Hillegom
N228 De Meern - Gouda

[bewerken] Spoorwegen
Voorzijde van Station Gouda

Gouda beschikt momenteel over twee treinstations: Station Gouda en Station Gouda Goverwelle. Daarbij zijn er nog eens meerdere stations gepland voor de komende jaren. Het hoofdstation heeft een status en de stad en is via enkele van de drukste spoorwegen in Nederland verbonden met Amsterdam, Den Haag, Rotterdam en Utrecht. Sinds 14 december 2008 is Gouda ook aangesloten op het NS-Nachtnet.

Naast het normale spoornet rijdt sinds enkele jaren ook een lightrail, een nieuw type sneltram op de zogenaamde RijnGouwelijn, naar Alphen aan den Rijn met aansluiting op de trein naar Leiden. Voorheen reden hier 'gewone' stoptreinen van de NS met een stop op de tussenliggende stations Waddinxveen, Waddinxveen Noord en Boskoop. Het is de bedoeling dat de lightrailverbinding via het centrum van Leiden wordt doorgetrokken naar Noordwijk in het kader van het project RijnGouwelijn. Naast een uitbreiding van het traject, zal de lijn ook nieuwe stations krijgen, ook in Gouda. Zo is de verwachting dat over enkele jaren tussen de toekomstige woonwijk Westergouwe en het bedrijventerrein Gouwe Park aan de A12 een station Gouweknoop wordt gerealiseerd. In de rest van Gouda zijn meer nieuwe haltes gepland aan de RijnGouwelijn, al is de bouw daarvan minder zeker.

[bewerken] Onderwijs
Het Coornhert Gymnasium

In Gouda bevinden zich ongeveer 40 scholen voor basisonderwijs, voorgezet onderwijs, speciaal onderwijs en mbo.[52] Er zijn veel verschillende soorten onderwijs mogelijk: zo zijn er op basisniveau zowel openbare als rooms-katholieke, protestant-christelijke, gereformeerde en islamitische scholen en zijn er ook een jenaplanschool, een daltonschool en een vrije school.

Er zijn zeven scholen voor voortgezet onderwijs in Gouda. Dit zijn het Coornhert Gymnasium (openbaar), De Goudse Waarden (protestants-christelijk), Driestar College (reformatorisch-christelijk), Goudse Scholengemeenschap Leo Vroman (openbaar), Het Segment, St Antoniuscollege (rooms-katholiek), het St Antoniuscollege - locatie De Meander (rooms-katholiek) en het Wellant College (protestants-christelijk).

Verder zijn er ook nog vier vormen van speciaal basisonderwijs en drie van speciaal voortgezet onderwijs en zijn in de stad twee mbo-instellingen aanwezig.

[bewerken] Volksgezondheid en sport

[bewerken] Gezondheidszorg

Het Groene Hart Ziekenhuis is een belangrijk ziekenhuis in de regio met twee vestigingen in Gouda en een Nieuwerkerk aan den IJssel. Het grootste ziekenhuis is het Bleulandziekenhuis, voortgekomen uit een fusie in 1972 tussen twee andere ziekenhuizen. Op de tweede locatie zit het Sint-Jozefziekenhuis. De Sint-Jozeflocatie huisvest onder andere de afdelingen gynaecologie en pediatrie. Het is de bedoeling dat na het realiseren van de nieuwbouwplannen in 2010 alle zorg onder één dak wordt gehuisvest aan de Bleulandweg in Gouda.

In Gouda bevindt zich een vestiging van de Gemeentelijke gezondheidsdienst (GGD), welke onderdeel is van de GGD Hollands Midden. Het hoofdkantoor in Gouda bedient de regio Midden-Holland, die het gebied beslaat binnen de gemeenten Nederlek, Zevenhuizen-Moerkapelle, Bodegraven en Schoonhoven.

[bewerken] Sport

Gouda heeft een groot aantal sportverenigigingen en sporters, hoewel slechts een klein deel daarvan tot de landelijke top behoort. Waterpolovereniging GZC Donk is daarop een uitzondering. De eerste zeventallen van de mannen en de vrouwen spelen in de hoogste landelijke divisie. Het vrouwenzevental van GZC Donk is zelfs een aantal keer landskampioen geworden en strijdt nog steeds mee om het kampioenschap. De atleet Rutger Smith is uit Gouda afkomstig, net als voormalig doelman van het Nederlands Elftal Ed de Goeij en voormalig turnster Verona van de Leur. De Schaatsclub Gouda heeft veel schaatsers en schaatssters van niveau voortgebracht, onder wie Andrea Nuyt, Paulien van Deutekom, Ted-Jan Bloemen en Lars Elgersma. Het eerste elftal van CVV de Jodan Boys speelt sinds het seizoen 2008/2009 in de Hoofdklasse Zaterdag B, het hoogste niveau in het amateurvoetbal. Daarnaast zijn er nog vijf andere voetbalclubs: GC&FC Olympia, ONA, SV Gouda, GSV en SV Donk. Van de plaatselijke hockeyvereniging GMHC Gouda komen de eerste teams bij de heren en dames uit in de derde klasse. Korfbalvereniging A&CKV Gemini speelt in de zaalcompetitie in de derde klasse en in de veldcompetitie in de vierde klasse. (seizoen 2008/2009)

De sportvelden en -gebieden in Gouda liggen verspreid over de stad. Een grote sportlocatie vormt het Groenhovenpark in het westen van de stad ligt, dat hockey-, cricket-, korfbal- en voetbalvelden en een atletiekbaan huisvest. Er zijn twee sporthallen van noemenswaardig niveau: de Mammoet en de Zebra. Verder heeft Gouda de beschikking over drie zwembaden - de Tobbe, de Trefkuil en het Spaardersbad - al is het de bedoeling dat deze over enkele jaren worden ingewisseld voor één groot nieuw zwembadcomplex.[53] In het zuiden van Gouda ligt ten slotte Golfpark IJsselweide, tussen de Ringvaart en de Hollandse IJssel. Hoewel er ieder jaar verscheidene sportwedstrijden en -toernooien in Gouda zijn, zijn er geen sportevenementen die een landelijke bekendheid genieten. Wel heeft de Goudse Nationale Singelloop, met een wedstrijdparcours van 10 kilometer, op atletiekgebied een meer dan plaatselijke bekendheid. Een ander terugkerend sportevenement is het dartstoernooi Masters of Gouda. Een deel van het parcours van de Ronde van het Groene Hart, een wielerwedstrijd door het Groene Hart, loopt langs de stad.

[bewerken] Bekende Gouwenaars
Cornelis de Houtman
Zie Lijst van Gouwenaars voor het hoofdartikel over dit onderwerp.

Van de bekende Gouwenaars zijn er enkele die nationale en soms zelfs internationale bekendheid hebben gekregen. Zo was er de humanist Desiderius Erasmus, die in Gouda de Latijnse school bezocht. Erasmus' geestverwant Dirck Volkertsz. Coornhert werd weliswaar geboren in Amsterdam, maar vond op het einde van zijn leven in het liberale en vrijzinnige Gouda een toevluchtsoord en stierf er in 1590. Enkele jaren later zouden de Goudse broers Cornelis en Frederik de Houtman als eerste Nederlanders naar Indië varen. De staatsman Hieronymus van Beverningh vertegenwoordigde Republiek der Zeven Verenigde Nederlanden bij meerdere vredesonderhandelingen. Ten slotte was er de admiraal Roemer Vlacq, hij onderscheidde zich in de strijd tegen Fransen in de Oostenrijkse Successieoorlog en was later viceadmiraal van Holland en West-Friesland. Korter geleden verwierven ook politicus Ad Melkert en dichter Leo Vroman bekendheid in binnen- en buitenland.

[bewerken] Externe links

* Website van de gemeente Gouda
* Plattegrond van Gouda
* VVV Gouda
* Streekarchief Gouda
* Toegangspoort tot Cultuur Historisch Gouda; samengesteld door inwoners uit de stad onder redactie van de Openbare Bibliotheek Gouda, het Streekarchief Midden-Holland en MuseumGoudA

[bewerken] Bronnen, noten en/of referenties

Bronnen, noten en/of referenties:

* Duizend jaar Gouda, een stadsgeschiedenis, Hilversum 2002, blz. 302-303, ISBN 90-6550-717-5
* Groenehart Archieven - Gouda
* Website Gemeente Gouda
* Historische Vereniging Die Goude

1. ↑ a b Gouda in jaartallen, Die Goude. Geraadpleegd op 2009-03-01
2. ↑ P. H. A. M. Abels e.a., Duizend jaar Gouda: een stadsgeschiedenis, Kavels en Hofsteden - Ter Goude
3. ↑ P. H. A. M. Abels e.a., Duizend jaar Gouda: een stadsgeschiedenis, Geheid Gouda
4. ↑ Streekarchief Midden-Holland
5. ↑ Westergouwe - Planning Gemeente Gouda
6. ↑ Hierbij is uitgegaan van de gegevens van het CBS. De Gemeente Gouda gaat zelf uit van 13 wijken.
7. ↑ a b c d e f Bevolking en grondgebied per 1 januari 2008 Gemeente Gouda
8. ↑ Groenstructuurplan 2007
9. ↑ Stadsmonitor Gouda
10. ↑ Onderliggend landschap - Ruimtelijke Structuurvisie Gouda 2005-2030 Gemeente Gouda
11. ↑ Bevolkingsontwikkeling: regio per maand, CBS StatLine
12. ↑ a b c Bevolkingscijfers Gouda Gemeente Gouda
13. ↑ Cijfers over Wonen in Gouda Gemeente Gouda
14. ↑ a b c Cijfers over Economie en werk in Gouda Gemeente Gouda
15. ↑ a b Sociaal-economische statistiek Gemeente Gouda
16. ↑ Woonvisie Zuidplas, Gerrichhauzen en Partners, 28 januari 2008
17. ↑ Bevolkingsprognose 2008 Gemeente Gouda
18. ↑ Alle aantallen zijn inclusief personen die tevens de Nederlandse nationaliteit bezitten. Hierdoor is de som van de genoemde cijfers niet gelijk aan het totaal aantal inwoners.
19. ↑ Religies in Nederland 2000/2003, Nationale Atlas Volksgezondheid
20. ↑ a b c Stad van vrijdenkers, Op Pelgrimspad, 23 augustus 2007
21. ↑ [tt_news=2675 Epidemie van de ziekte bof uitgebroken], Krant van Gouda
22. ↑ Gouda, Joods Historisch Museum
23. ↑ Loge Gouda, Vrijmetselarij.net
24. ↑ Lafeber, A.P.M. Het dialect van Gouda in: Veertiende verzameling bijdragen (1967) uitg. Oudheidkundige Kring Die Goude, Gouda
25. ↑ Voorlopige einduitslag van de gemeenteraadsverkiezingen Gouda, persbericht op Gouda.nl, 7 maart 2006
26. ↑ Zetelverdeling 2006, Gemeente Gouda, 7 maart 2006
27. ↑ Zetelverdeling in 2002 en 1998, De Telegraaf, 6 maart 2002
28. ↑ Zetelverdeling in 1998 en 1994, Reformatorisch Dagblad, 4 maart 1998
29. ↑ Alleen de hoofdportefeuille is aangegeven, zie ook de website van de gemeente Gouda.
30. ↑ Partnersteden Gemeente Gouda
31. ↑ Gemeente Gouda - Partnersteden, Gouda.nl
32. ↑ Streekarchief Midden-Holland, Gemeentewapen Gouda
33. ↑ Opengraven gracht onzeker AD Groene Hart, 25 juni 2007
34. ↑ Gouda, Monumenten.nl
35. ↑ Eck, Xander van, Kunst, twist en devotie (1994) uitgever Eburon, Delft, ISBN 90-5166-408-7
36. ↑ Goudse Canon — Hofje van Lethmaet 1616, Goudanet
37. ↑ De langste sluis van Europa, Hollandse Waterstad
38. ↑ Wijk, Oscar van Beelden in Gouda: kunst van de twintigste eeuw
39. ↑ Max Havelaar -Aanteekeningen en ophelderingen by de uitgaaf van 1875 (herzien, gewyzigd en aangevuld in 1881) - blz. 270, Digitale Bibliotheek voor de Nederlandse Letteren
40. ↑ Filmhuis wil haast maken met verhuizing, Algemeen Dagblad, 1 mei 2007
41. ↑ Uitkomsten Stadsmonitor Gemeente Gouda
42. ↑ Miranda van Elswijk, Van florerende stad tot Artikel 12-gemeente, Die Goude
43. ↑ Berg, B. van den (1993) Gouda en haar markten - Handel en wandel in Gouda. Gouda: Stichting Open Monumentendag
44. ↑ Goudse kaas moet beter beschermd, Radio TV West, 8 mei 2009
45. ↑ Aantal winkels per gemeente Hoofdbedrijfschap Detailhandel
46. ↑ Samenwerkende Ondernemersvereniging Gouda
47. ↑ Economie - Gouda Groenehart Archieven
48. ↑ 90.000 naar kerk en museum, Algemeen Dagblad, 2 januari 2009
49. ↑ Gouda bij Kunstlicht, Goudse Post, 7 januari 2009
50. ↑ Kunstlicht: 65.000 bezoekers, Algemeen Dagblad, 7 januari 2009
51. ↑ Stadsmonitor 2008 Gemeente Gouda
52. ↑ Onderwijs Gemeente Gouda
53. ↑ Zwembad Groenhovenpark Gemeente Gouda

Commons
Wikimedia Commons Meer afbeeldingen die bij dit onderwerp horen, zijn te vinden in de categorie Gouda van Wikimedia Commons.

answer to comment

Trans (not a member)

07/06/2009 - 05:22

Trans

Seksualiteit
Uit Wikipedia, de vrije encyclopedie
(Doorverwezen vanaf Sex)
Ga naar: navigatie, zoeken
Chloris en Zephyros door William-Adolphe Bouguereau (1825-1905)

Seksualiteit is de benaming van een complex van gevoelens en handelingen die een mens kan ervaren of uitvoeren en die samenhangen met lichamelijke gevoelens met betrekking op een andere persoon. Sommigen gebruiken een engere definitie en zien seksualiteit als de begeerte naar geslachtsgemeenschap tussen mensen en de geslachtsgemeenschap zelf.

Seksualiteit is voor mensen van belang voor de voortplanting, voor bevestiging van een relatie tussen personen, en niet in de laatste plaats voor het beleven van genot. In sommige culturen ligt op het openlijk spreken over seksualiteit een religieus of cultureel taboe, of is het beoefenen van seksualiteit vóór het huwelijk verboden. Voor bijvoorbeeld rooms-katholieke geestelijken is het bedrijven van seksualiteit geheel verboden; het zogenoemde celibaat. Vanuit religieuze of maatschappelijke overtuiging kan men vinden dat seksualiteit (in de zin van geslachtsgemeenschap) alleen binnen een huwelijksrelatie kan plaatsvinden.
Inhoud
[verbergen]

* 1 Seksuele oriëntatie
* 2 Geslachtsorganen
* 3 Zwangerschap
* 4 Anticonceptie
* 5 Seksuele handelingen
* 6 Houding en beweging tijdens geslachtsgemeenschap
* 7 Seksuele problemen
* 8 Ziekten
* 9 Seksualiteit in de cultuur en de samenleving
* 10 Opvoeding
* 11 Bekende seksuele belevingen
* 12 Seksueel geweld
* 13 Spelling
* 14 Zie ook
* 15 Externe links

Seksuele oriëntatie
Hadrianus en Antinous in Egypte, door Édouard-Henri Avril (1843-1928).

Mensen die zich seksueel aangetrokken voelen tot de andere sekse, zijn heteroseksueel. Mensen die zich tot dezelfde sekse voelen aangetrokken worden homoseksueel genoemd. Er bestaan ook biseksuele mensen, die zich aangetrokken voelen tot beide seksen. Mensen die geen gevoelens hebben op het gebied van seksualiteit worden aseksueel of ook wel nonlibidoïst genoemd.

Seksuele gedragingen of fantasieën die over het algemeen als afwijkend van de heersende normen worden beschouwd, worden geschaard onder de noemer parafilie. Hiertoe worden onder andere pedofilie, fetisjisme en travestie gerekend.
Vrouwelijk onderlichaam

Geslachtsorganen

Een man heeft de volgende geslachtsorganen:

* Penis met aan het einde de eikel. De penis kan een erectie (verstijving) vertonen. Dit komt doordat het bloed naar de zwellichamen stroomt.
* Scrotum (balzak) met daarin de teelballen en bijballen
* Prostaat (voorstanderklier)
* Zaadleider
* Zaadblaasjes
* Cowperse klier

Bij een vrouw zijn dit:

* Vagina. In de ingang zit het maagdenvlies (hymen) en aan het einde de baarmoederhals.
* Baarmoeder
* Eierstokken (ovarium) en eileiders (tuba)
* Schaamlippen en venusheuvel
* Clitoris (kittelaar)
* Klier van Bartholin

Een vrouw heeft borsten met ongeveer in het midden de tepels. Ook een man heeft tepels. Dit zijn eigenlijk geen seksorganen, maar ze kunnen wel belangrijk zijn in de beleving van seksualiteit tussen partners.

Verder zijn vele andere onderdelen van het menselijk lichaam belangrijk bij het beleven en beoefenen van seks, zoals de mond (zoenen), de handen, de billen, en de huid in het algemeen. Hormonen spelen een belangrijke rol bij de ontwikkeling van deze organen, maar ook bij de seksualiteit in het algemeen. Verder kent het lichaam diverse erogene zones, die echter wat gevoeligheid betreft verschillend zijn bij de partners.
Zwangerschap van 34 weken

Zwangerschap

Het beoefenen van de geslachtsgemeenschap kan resulteren in een zwangerschap van de vrouw. In het lichaam van de vrouw vinden elke maand voorbereidingen plaats voor een mogelijke zwangerschap. Tijdens deze menstruatiecyclus vindt, ongeveer tussen de tiende dag en zestiende dag, een eisprong plaats. Vanaf dat moment tot twaalf uur daarna kan de eicel bevrucht worden. De vrouw is al enkele dagen voordien vruchtbaar, omdat het sperma een viertal dagen in het cervixslijm kan overleven. Contact van de vrouw met het sperma van de man kan dan tot bevruchting leiden, ook als het sperma niet in de vagina wordt geëjaculeerd, maar wel in de geslachtsopening.

Na een eventuele bevruchting van de eicel, vervolgt de cel haar weg naar de baarmoeder. Ze nestelt zich in in de baarmoederwand en groeit uit tot een embryo. Hormonale signalen zorgen ervoor dat de menstruatie uitblijft, zodat dit uitblijven een belangrijk signaal wordt om aan zwangerschap te denken.

Anticonceptie
Het omdoen van een condoom

Anticonceptie is het voorkomen van conceptie, dat wil zeggen: het voorkomen van bevruchting van een eicel door een zaadcel. Zonder maatregelen te nemen tegen zwangerschap zal een vrouw met normale vruchtbaarheid, als zij regelmatig geslachtsgemeenschap heeft met een man, gedurende haar leven vele malen zwanger worden. In een traditioneel huwelijk zal dit leiden tot een groot gezin. Veel vrouwen en mannen vinden dat echter niet wenselijk en kiezen ervoor om slechts enkele, of helemaal geen kinderen te verwekken. Om zwangerschap te voorkomen bestaan diverse middelen voor anticonceptie. Sommige zijn ronduit onbetrouwbaar, zoals de kalendermethode (de geslachtsdaad vindt alleen plaats tijdens de veronderstelde niet vruchtbare periode) en coïtus interruptus (voor het zingen de kerk uit). Andere methoden zijn veelal wel betrouwbaar: NFP, het gebruik van het condoom of het vrouwencondoom; de anticonceptiepil; het spiraaltje; of het pessarium. Er worden meestal meerdere anticonceptie-methoden onderscheiden:

* 'natuurlijke' methoden: op basis van objectieve signalen de onvruchtbare periode van de vrouw af bakenen en enkel in die periode geslachtsgemeenschap hebben
* barrière-methoden: ervoor zorgen dat spermacellen nooit de eicel kunnen bereiken vanwege een fysieke barrière (gebruik van het condoom of het pessarium)
* chemische methoden: ervoor zorgen dat spermacellen niet de reis naar de eicel kunnen overleven (gebruik van zaaddodende pasta)
* hormonale methoden: ervoor zorgen dat een bevruchte eicel zich niet kan innestelen in de baarmoeder (gebruik van de anticonceptiepil, de prikpil, het hormoonhoudend spiraaltje, de hormoonhoudende ring, de hormoonhoudende pleister of het hormoonhoudend staafje).

Sommige methoden kunnen tegelijkertijd gebruikt worden. Het gebruik van de anticonceptiepil en condoom tegelijkertijd wordt 'Double Dutch' genoemd. Het wordt gepropageerd door de GG&GD als preventie van SOA's en ongewenste zwangerschappen. Zowel mannen als vrouwen kunnen zich laten steriliseren, waardoor zwangerschap in principe niet meer mogelijk is. Sterilisatie bij de vrouw geschiedt operatief, door de doorgang van de eileiders te onderbreken. Dit kan door de eileiders door te snijden, of dicht te klemmen. Hierna is de sterilisatie moeilijk op te heffen omdat de eileiders op de aangedane plaatsen verlittekenen. Ook het weghalen van de baarmoeder is een vorm van sterilisatie maar die wordt meestal uitgevoerd vanwege ziekte van de baarmoeder. Bij de man bestaat een soortgelijke vorm van sterilisatie door het doornemen of afklemmen van de zaadleiders. Een andere vorm van sterilisatie is castratie, het op enigerlei wijze doen weghalen of beschadigen van de teelballen (testes). Dit beschadigen werd mechanisch gedaan, tegenwoordig is het ook mogelijk dit op chemische wijze te doen. In het verleden kwam castratie vaker voor. Mannen die gecastreerd zijn, worden eunuchen genoemd.

Seksuele handelingen
Zijligging bij geslachtsgemeenschap van Johann Nepomuk Geiger, 1840
Zijligging bij geslachtsgemeenschap,
aquarel van Johann Nepomuk Geiger, 1840

Met een seksuele handeling wordt bedoeld het uiting geven aan de behoefte tot seksueel contact of het verwezenlijken ervan. Voorbeelden van seksuele handelingen zijn het strelen van jezelf of van de ander, (tong-)zoenen, masturbatie (zelfbevrediging), orale seks, cunnilingus (beffen) en fellatio (pijpen), anale seks (kontneuken) en vaginale seks (geslachtsgemeenschap of neuken). Aan de handeling gaat een gedachte vooraf die leidt tot een staat van seksuele opwinding (geilheid). Het uiteindelijk doel van de handeling is vaak het orgasme (klaarkomen). Ook het scheren van geslachtsdelen kan een seksuele handeling zijn, of 'slechts' het naar elkaar of naar de ander kijken, of het gluren naar de ander of anderen. 's Werelds bekendste boek over seksuele handelingen is de Kamasutra.

Houding en beweging tijdens geslachtsgemeenschap

De geslachtsgemeenschap kan op verschillende manieren worden bedreven. Het meest gebruikelijk is waarschijnlijk dat bij heteroseksualiteit de man bovenop de vrouw ligt, de partners met de gezichten naar elkaar toe, zodat ze elkaar kunnen aankijken en kussen. In een variant van deze positie kunnen de gezichten ook naast elkaar gehouden worden. De vrouw kan haar benen plat houden, of gebogen, of geheel omhoog naar haar schouders toe. Deze houding wordt ook wel de missionarishouding genoemd, waarschijnlijk omdat het de enige door de Rooms-Katholieke Kerk goedgekeurde positie was om geslachtsgemeenschap te hebben. Voor zowel de man als de vrouw kunnen verschillende houdingen van de benen van de vrouw een ander gevoel tot gevolg hebben: het sterker buigen van de heupen heeft tot gevolg dat de penis dieper in de vagina kan binnendringen. Of dit prettig is, hangt af van persoonlijke voorkeuren en de anatomie van de partners.

Tijdens de geslachtsgemeenschap bewegen de partners hun heupen, zodat de penis op en neer beweegt in de vagina. Na een zekere tijd zal de man een hoogtepunt beleven en wordt het sperma uitgestoten. Meestal duurt de geslachtsgemeenschap enkele minuten, en het hoogtepunt enkele seconden.

Een overzicht van de houdingen:

* Met de gezichten naar elkaar toe:
o missionaris, de vrouw spreidt haar benen en de man ligt op de vrouw.
o Vanuit missionaris, de benen naar boven en dan langs haar hoofd buigen hiermee stimuleer je de G-spot.
o Op de zij liggend. Ook hierbij kunnen de benen van de vrouw verschillende houdingen aannemen.
o De vrouw zit of ligt bovenop de man. In deze positie zal de vrouw de heupbewegingen moeten maken en is de man passiever.
* Met de gezichten van elkaar af:
o De vrouw zit boven op de man op haar knieën, zij maakt een op en neer beweging
o "Op zijn hondjes". De vrouw zit op haar knieën en steunt op haar handen, bijvoorbeeld op de rand van het bed. De man staat achter haar. Dit is ook een houding waarin anale gemeenschap mogelijk is.
o De vrouw ligt op haar buik en de man ligt op haar rug, met zijn gezicht naar het achterhoofd van de vrouw.
o De vrouw ligt op haar zij en de man achter haar, als "lepeltjes".

Met enige fantasie kunnen nog andere varianten worden bedacht; het variëren van de positie waarin de geslachtsgemeenschap wordt beleefd kan de positieve spanning in de relatie bewaren en voorkomen dat de beleving van de seksualiteit verwordt tot een routine. Het eeuwenoude boek Kamasutra wordt beschouwd als het standaardwerk op dit gebied.

Slechts een klein deel van de vrouwen krijgt bij geslachtsgemeenschap zoals hier beschreven een orgasme. De meeste vrouwen hebben extra stimulatie van de geslachtsdelen nodig om tot hun hoogtepunt te komen. Het is voor de man eenvoudiger om deze speciale aandacht vóór de geslachtsgemeenschap aan de vrouw te schenken: op die manier kan hij er zelf ook een groot plezier aan beleven terwijl na het hoogtepunt de seksuele opwinding van de meeste mannen voor enige tijd volledig gedoofd is.

Seksuele problemen

Er zijn diverse seksuele problemen bekend. Deze hebben meestal een psychische en soms een lichamelijke oorzaak.

Stoornissen in de geslachtsdaad zijn:

* vaginisme
* dyspareunie ofwel pijn bij de geslachtsdaad
* frigiditeit/libidoverlies ofwel geen zin in seks
* ejaculatio preacox ofwel vroegtijdige zaadlozing
* impotentie
* retrograde ejaculatie (sperma gaat de blaas in, ipv naar buiten)
* priapisme
* Persistent sexual arousal syndrome
* Post SSRI sexual dysfunction oftewel PSSD. Dit is de naam voor seksuele bijwerkingen van een SSRI, indien die niet overgaan na het stoppen met dit antidepressivum.

Problemen van een andere klasse zijn problemen met de vruchtbaarheid. Wanneer de man of de vrouw onvruchtbaar blijkt en er wel een kinderwens bestaat, kan soms door medisch ingrijpen toch een kind worden verwekt.

Ziekten
Gonorroe (druiper)

Zowel bij homoseksuele als bij heteroseksuele paren kunnen bij intiem contact ziekten tussen de partners worden overgedragen. Wanneer de overgedragen infecties alléén bij intiem contact kunnen worden overgedragen tussen mensen, spreekt men van seksueel overdraagbare aandoeningen (SOA's), ook wel geslachtsziekten genoemd. SOA's worden behandeld en onderzocht in de gynaecologie, in de urologie of door in SOA gespecialiseerde artsen. Enige bekende geslachtsziekten zijn: chlamydia, syfilis, gonorroe of druiper, ulcus molle, en aids (al is aids geen ziekte, maar een syndroom).

Seksualiteit in de cultuur en de samenleving

In de Nederlandse taal bestaan vele bedekte termen om over seks te praten. Dat komt doordat seks vanouds met gevoelens van schaamte omringd is. In relaties tussen mensen, ook tussen mensen die geen seksuele handelingen met elkaar verrichten, speelt seksualiteit een grote rol. Zo bestaat er veel discriminatie op grond van sekse of seksuele geaardheid, hoewel dit in westerse culturen steeds meer als minder wenselijk wordt ervaren.
Pornografie uit ca. 1855

Pornografie, het afbeelden van seksuele handelingen, of mensen in seksueel opwindende houdingen, is een beladen onderwerp. Omdat vooral mannen in pornografie geïnteresseerd zijn, bestaat het leeuwendeel van de pornografie uit afbeeldingen van vrouwen. In toenemende mate verschijnt pornografie met mannen als onderwerp, zowel voor de homoseksuele man alsook voor geïnteresseerde vrouwen. In de schilderkunst heeft pornografie altijd bestaan, al moet worden gezegd dat het afgebeelde vrouwelijke naakt in de schilderkunst dikwijls niet als porno wordt beschouwd. Als bepaalde culturele grenzen overschreden worden, wordt pornografie echter taboe: een verboden uiting, voor iedereen of voor bepaalde groepen, zoals kinderen.
De rosse buurt in Amsterdam

Prostitutie is in de westerse cultuur vanouds een vorm van bedrijfsvoering waarbij personen, meestal vrouwen, geld verdienen met het verlenen van seksuele diensten. In andere culturen maakt het soms deel uit van godsdienstige gebruiken. Prostitutie werd in het christelijke Europa meestal negatief bekeken door de kerken. Vaak was het verboden, wat de bedrijfstak echter niet uitroeide; op andere momenten werd het juist toegestaan om bepaalde problemen onder controle te kunnen houden. Vroeger vooral de verspreiding van geslachtsziekten, tegenwoordig denkt men uitbuiting van prostituees en vrouwenhandel zodoende te kunnen tegengaan.

Tegen diverse vormen van seksualiteit bestaan religieuze en ethische bezwaren. Religieuze bedenkingen vloeien voort uit de desbetreffende godsdienstige overtuigingen zoals die tot uiting komen in religieuze boeken, bijvoorbeeld de Bijbel of de Koran. In deze boeken worden allerlei seksuele handelingen en gedragingen als zondig bestempeld.

Opvoeding

Kinderen ontdekken hun eigen seksualiteit gedeeltelijk zelf, maar worden door middel van seksuele voorlichting ook daarin onderwezen; zowel door de ouders, als ook op school. De seksuele voorlichting is in de laatste helft van de 20e eeuw sterk van oriëntatie veranderd, in Nederland mede door toedoen van de Nederlandse Vereniging voor Seksuele Hervorming. Voorheen werd kinderen alleen verteld dat seks vies was en verboden (taboe)[bron?]; tegenwoordig wordt veel meer ingegaan op de liefde, de biologie van seks en methoden om ziekten en zwangerschap te voorkomen[bron?].

Bekende seksuele belevingen

Niet alle mensen beleven seksualiteit op dezelfde manier. Er zijn veel manieren om seksualiteit te bedrijven en te ervaren, waarvan sommige in de huidige maatschappij geaccepteerd worden, op andere een taboe rust, of nog andere zelfs strafbaar zijn.

* algolagnie - seksueel genot beleven aan pijn
* aseksualiteit - geen seksuele aantrekking
* BDSM - zie sadomasochisme
* bestialiteit - zie zoöfilie
* biseksualiteit - seksuele aantrekking voor zowel het andere als het zelfde geslacht
* coprolagnie - seksueel genot beleven met (menselijke) uitwerpselen (poepseks)
* cybersex - het beleven van seks via het internet
* bondage - seksuele stimulering door middel van vastbinden of overgeleverd zijn aan de ander d.m.v bewegingsbeperking
* droge seks
* efebofilie - seksuele voorkeur van volwassenen voor pubers
* exhibitionisme - het zichzelf graag naakt vertonen (o.m. potloodventen)
* seksueel fetisjisme - seksueel genot beleven aan bepaalde voorwerpen of situaties
* frotteurisme - seksueel genot beleven aan het heimelijk aanraken van anderen
* gerontofilie - seksuele aantrekking tot ouderen
* heteroseksualiteit - seksuele aantrekking voor het andere geslacht
* homoseksualiteit - seksuele aantrekking tot hetzelfde geslacht
* masochisme - het genieten van vernedering en pijn
* masturbatie - zelfbevrediging
* natte droom - via dromen komen tot ejaculatie
* necrofilie - seksuele aantrekking tot en handelingen met een overleden persoon
* nymfomanie - overmatige seksuele drift (van vrouw)
* pedofilie - seksuele aantrekking tot kinderen die nog niet geslachtsrijp zijn
* promiscue - veel wisselende seksuele contacten
* sadisme - het pijnigen en vernederen van de seksuele partner
* sadomasochisme - seksuele uitingen waar macht, vernedering en/of pijn een belangrijke rol spelen
* saliromanie - seksueel genot beleven aan vies, zoals kots, uitwerpselen, etc. (ook: scat)
* satyriasis - overmatige geslachtsdrift (van man), syn. gynaecomanie, satyromanie
* seksverslaving - verslaving aan seks
* sodomie - een oudtestamentisch woord voor homoseksualiteit of zoöfilie
* Tantra - een spirituele manier om van seksuele energie te genieten, zonder dat de begeerte een duidelijke rol speelt.
* travestie - zichzelf verkleden als iemand van de andere sekse
* urolagnie - seksueel genot beleven met urine (plasseks)
* voyeurisme - het kijken naar seksuele handelingen van anderen
* wurgseks - seksueel genot door het dichtknijpen van de keel

Seksueel geweld
Pieter Paul Rubens, Verkrachting van de dochter van Leukippos

Seksuele handelingen zijn, in onze westerse samenleving, geaccepteerd wanneer gelijkwaardige partners elkaar vrijwillig de wens te kennen geven een seksueel contact te willen aangaan. Gelijkwaardigheid wil hier zeggen dat de partners voldoende bekwaam zijn om hun wil kenbaar te maken. Ouderen mogen bijvoorbeeld bij kinderen, die dat op zich mogelijk niet tegengaan, geen seksuele handelingen verrichten. Een hulpverlener mag ook een wilsonbekwame gehandicapte niet seksueel misbruiken. De gelijkwaardigheid komt dan in het gedrang. Daarnaast is vrijwilligheid belangrijk. Er is dus geen sprake van een afhankelijkheidsrelatie in die zin dat de een zijn of haar wil oplegt aan de ander. Seksuele handelingen zonder wederzijdse instemming zijn aanranding en verkrachting; in beide gevallen gaat het om seksueel misbruik of seksueel geweld. Wanneer familieleden onderling seksuele handelingen verrichten heet dit incest. In het geval de handelingen in familieverband onder dwang plaatsvinden, doorgaans in de relatie vader-kind of broer-zus, moeder-zoon en zus-broer komt veel minder voor, is er sprake van seksueel misbruik of seksueel geweld en is er volgens de wetgever sprake van een strafbaar feit waarvoor de pleger of plegers dient of dienen te worden vervolgd. Incest waartoe een familielid wordt gedwongen is altijd psychisch schadelijk, omdat het vaak gepaard gaat met geweld; het slachtoffer dient immers onder dwang te gehoorzamen aan de wil van de dader, maar ook omdat de pleger bang is dat er wordt gepraat en die angst vaak in geweld zal omzetten. Veelal is incest een langdurige aangelegenheid, het misbruik en het geweld duren vaak jaren achtereen. In Nederland is incest, hoewel het soms lijkt dat het niet zo is, een taboe. Omdat maar weinig gevallen in de openbaarheid treden, door de betrokkenen wordt er hardnekkig over gezwegen, komt incest (bloedschande) veelvuldiger voor dan mensen denken. Hoewel incest thans in bijna alle culturen als verwerpelijk wordt beschouwd, kan seksueel contact tussen familieleden met wederzijdse instemming plaatsvinden.

Seksueel contact tussen een volwassene en een kind (pedoseksualiteit) is bij wet verboden. De seksuele aantrekking van een volwassene tot een minderjarige die nog niet geslachtsrijp is (pedofilie) of tot een puber (efebofilie) wordt in het algemeen als onwenselijk beschouwd. In de klassieke oudheid werd over seksualiteit met minderjarigen anders gedacht dan nu. De normen verschilden onder invloed van de omstandigheden in die tijd echter sterk van die van nu. Tegenwoordig is seksueel contact met kinderen in Nederland en België een ernstig misdrijf waar een gevangenisstraf op staat.

Spelling

'Seks' en 'seksualiteit' worden nog vaak met een x gespeld. Dat is echter niet juist. Sex, sexualiteit en homosexualiteit bijvoorbeeld zijn fout gespelde woorden. Uitzonderingen zijn de Engelse, maar vernederlandste woorden sexappeal en sexy, die in het Engels als 'sex appeal' en 'sexy' geschreven worden en waarvoor de regel geldt dat zij (bij benadering) de oorspronkelijke schrijfwijze behouden wegens de nog steeds aanwezige Engelse bijklank.

Zie ook

* Erotiek
* Seksuele volkstaal en eufemismen

Externe links

* Kenniscentrum seksualiteit van de Rutgers Nisso Groep
* IFSW, Instituut voor Familiale en Seksuologische Wetenschappen (K.U.Leuven)

Commons
Wikimedia Commons Meer afbeeldingen die bij dit onderwerp horen, zijn te vinden in de categorie Sex van Wikimedia Commons.

answer to comment

Trans (not a member)

07/06/2009 - 05:23

Trans

人間の性
出典: フリー百科事典『ウィキペディア(Wikipedia)』
移動: ナビゲーション, 検索

人間の性(にんげんのせい、Sexualité Humaine)、あるいは人間における性存在性(セクシュアリティ、Human Sexuality)とは、性的本能の充足に関係する行動や性的振る舞いの総体を指す。セクシュアリティは多様な位相(アスペクト)を備え、それらは時として相互に矛盾することがある。生殖、健康、快楽などの位相で、葛藤が起こりえる。また人間関係、社会、法律、道徳や、宗教的禁忌などの位相においても、性をめぐって葛藤が生じることがある。

人間の性存在性を研究し、またその障害の克服について研究する科学が Sexologie(広義の性科学)である。
エロース(愛)とプシューケー(心)
François GÉRARD (1770-1837)
目次
[非表示]

* 1 概説
* 2 人間の性の広がり
* 3 性の諸側面
o 3.1 心理学的な側面
o 3.2 社会的な側面
o 3.3 社会と政治
+ 3.3.1 性教育
o 3.4 文化的及び精神医学的側面
* 4 性的指向
o 4.1 基本的な性指向
o 4.2 その他の指向と性的嗜好
* 5 ジェンダー・アイデンティティ
* 6 生物的アスペクトの問題
o 6.1 性をめぐる問題
o 6.2 産児制限
o 6.3 性感染症
* 7 性関連商業
* 8 人間の性に関するトピック
* 9 参考書籍
* 10 外部リンク

概説 [編集]

人間の性存在性(セクシュアリティ)とは、人間における性的な感覚や感情の表現様式、人間同士の性を介しての親交、また性を通じてのアイデンティティの表現や、更に、性の影響を受けたり、性に基づく人間存在の表現様式を意味する。

人間のセクシュアリティには、非常に多数の様態が存在する。人間の性存在性には、性と人間の性的行動に関する、生理学的、心理学的、社会的、文化的、政治的、そしてスピリチュアリティまたは宗教的な位相を含めて、広範囲な行動とプロセスが包摂される。哲学や、わけても倫理学、そして道徳性の研究が、神学での問題提起も含めて、セクシュアリティの主題を扱う。

いずれの時代においても、文化においても、文学そして美術を含む芸術一般、加えて風俗やサブカルチャーが、当該社会のセクシュアリティに関する把握や見解の実質的ありようを提示して来た。ほとんどの社会と法的権力において、どのような性的行動が許容されるのかに関する法的規範が存在する。セクシュアリティの内実は、世界中の文化と地理的地域を横断して変動し、歴史を通じて絶え間なく変化している。

人間の性の広がり [編集]

「人間の性(セクシュアリティ)」という言葉は、非常に幅広い領域を扱う。

* 人間の性に関する生理学(または、事実上の生物学)、及び性に関連して人間の身体がどのように働き機能するか。生理学だけではなく、生殖器の解剖学や、性行為における性の心理学の問題も含む。
* どのような人に、またはその他の生物や物体に、人間は性的に関与し、または魅惑されるか。「性的指向」または「性的嗜好」。
* 人間は、その肉体的機能及び外見とは別に、自己をどのように認知するか、すなわち個人的アイデンティティ(ジェンダー・アイデンティティ)を有する。「性自認」。「間性(intersex)」、「トランスセクシャル(transsexual)」。
* 性対象選択において、人間はどのようにこの選択を行うのか。「環境、性対象選択、性的指向」。
* 人間は、性的な活動を求めるとき、または性的パートナーとのあいだで、どのように振る舞うのか。また人間が性的に志向する行動の種類と範囲。「人間の性的行動」。
* 性の心理学的な意味。これは、性の感情面での効果や、生理学的な効果、あるいは社会的権力(社会的地位)、自己や他者のコントロール、また性的な安全性の必要など、心理学的なアスペクトと結びついていることがある。
* 性と社会構造との関係性。結婚における性、宗教、道徳、そして法律における性。
* 芸術とメディア(セクシュアリティの描写・描像)。
* 社会風俗としての性のありようの多様さ。社会的な性風俗。
* 売買春。性における社会的搾取と個人の自由。
* ジェンダーと性役割。社会構造と性差別。フェミニズムと性同一性。
* 性教育。
* セクシュアリティに関連する社会の規範(ノルム=正常規準)、伝統・慣習及び儀式・儀礼。
* 社会規範(ノルム)を逸脱する性的活動に対する理解。(「性的倒錯」を参照)。
* 何が許容できない行為か、性的虐待に対し誰がヴァーナブル(被攻撃的)であるか、どのように性的弱者を守り、虐待者に対処するか。こういったことについて、社会は、どこに線引きを行うのかをどのように判定するのか(すなわち、どこまでが性犯罪かどうかの線引き判定を行うのか)。
* 性と生殖の問題。生物学的には、性は生殖の手段としてあるとも言えるが、近代及び現代となって、人間の寿命が延びると共に、避妊法の発達により、性と生殖の分離が色々な意味で起こっている。
* 生殖としての性以外に、快楽としての性、自己認識としての性があり、社会的には産児制限が色々な局面で問題を持つ。性の快楽・自由と生殖の負荷は、社会の持つ倫理的・宗教的規範とのあいだで葛藤を齎すことがある。
* 人口の増大を抑制するため少子化政策を取らざるをえない社会がある他方、少子化により労働人口や、社会の構成人口に不均衡が生じる社会もあり、これは現在において、そして将来的にも社会的問題となる。
* 人間のセクシュアリティについての研究・調査。キンゼイ報告がその例である。

性の諸側面 [編集]

心理学的な側面 [編集]

人間のセクシュアリティは、妊娠期間のあいだ、胎児の発達においてホルモンの変化の影響を受ける。セクシュアリティの表現様式は、大きく遺伝学的な素地に基づいていると主張するのが多数意見である。一方、セクシュアリティは、人それぞれ、その成長の初期段階での実地の個人的経験に基づき、このようにして性の好み・嗜好が決まると主張する意見もある。あまり分析的ではないアプローチでは、両方の要因が相互に役割を果たしているのだろうと認めている。人間性心理学とジェンダーでは、特定の形の性的表現が可能となる。

性機能障害は、人の性的機能が損傷を受けるような様々な生物学的状況や環境に言及している。このような障害の現れは、リビドーの減少、または遂行能力の限界の形式で起こることがありえる。男性・女性双方が、リビドーの後退の影響を被ることがありえ、その原因としては、ストレス、親密さの喪失、精神的な動揺が考えられ、また、その他の心理学的な状態から派生することがありえる。

性的遂行能力の限界は、勃起不全の形で、しばしば男性の性的能力に影響を及ぼすことがある。この原因としては、心血管疾病を含む、様々な形の疾病の病理からもたらされることがある。心血管疾病は、人体の様々な部位への血流の供給と共に、陰茎への血流の減少をもたらすこともある。更に、大音量の音や過剰照明などに長時間曝されるような環境ストレッサーもまた、とりわけ暴露が慢性的である場合など、心臓血管の変化を導く。

社会的な側面 [編集]

人間のセクシュアリティはまた、その行動に関する暗黙のルールで規制されるか、またそのままの状態で、人間の社会的生活の一部として理解できる。このようにして、セクシュアリティは社会のノルム(規範)に影響を及ぼし、また社会はそれに呼応して、セクシュアリティの表現可能性の様態に影響を及ぼすと、主張される。マスメディアの発達によって、映画や宣伝などを通じて、セクシュアリティは、我々がそのうちで生きる環境のありように対し、より大きな決定力を有するようになったとさえ言える。ある人々は、セクシュアリティを(しばしば、ステレオタイプへと)純化され、その後、再度商業化された形態で表現されるものとして見ている。

性同一性(ジェンダー・アイデンティティ)は、個の社会環境によって影響される人間のセクシュアリティの位相(アスペクト)の一つである。異なる社会環境においては、人々がそれぞれの性と関連付ける固有の特性が存在しえるのであり、それは特定のタイプのドレスであったり、色彩、行動様式であったりする。西欧世界のメディアにおいて共通する実例は、青の半ズボンに白のTシャツを着て、玩具のトラックと遊ぶ小さな少年の描像でありえ、少女はというと、ピンクのスカートを穿いて、人形遊びをする姿で示される。

社会と政治 [編集]

性教育 [編集]

性教育は、教育の分野での性に関する話題や主題の導入である。欧米諸国のほとんどすべてで、性教育が行われているが、国によってその性格は極端に異なっている。オーストラリアや欧州の大部分の国では、いわゆる「年齢相応」の性教育は、就学前に始まることもある。これに対し、米国を代表とする他の国では、性教育は十代になってから行われ、時には、十代後期になって初めて行われる。性教育は、「赤ちゃんはどこから来るの?」から始まって、避妊対禁欲のディベートを通じて、自省、性病の兆候、そして性的関係の社会的及び心理学的な含意(暗黙の意味)に至るまでの範囲の主題を扱う。

文化的及び精神医学的側面 [編集]

大多数の個人における性的行動のありようは、その個人が生きる文化におけるノルム(規範)によって類型的に規定されるか、または強く影響される。このような規範の実例は、結婚前の性交渉に関する禁止規定や、同性愛的なセクシュアリティやその他の類例な性的活動に対する否定規定である。この理由は、個人の属する文化において支配的な宗教や道徳が、このような行動を禁止するためである(文化における禁忌を参照)。しばしば、このような文化的に誘導された性的行動は、個人の自然な性的傾向と矛盾することがある。

文化規範に反したセクシュアリティを表現したいと望む者は、様々な形の迫害や抑圧によって、主流文化(メイン・カルチャー)の内部にあって下位文化(サブカルチャー)を形成することを強いられる。別のケースにおいては、セクシュアリティのありようは、フェティシズムへと展開するかも知れず、あるいは、それに代わって、精神医学的な障害や性的倒錯の形式として発達するかも知れない。

性的指向 [編集]

人間は、個々人で定まっているある規準に基づいて、特定の人間や動物、物体、また何らかの振る舞いに、性的に強く引きつけられ魅惑される。対象の性別や年齢、外見や特定の様態が規準となって、このようなことが起こる。人が何に魅惑されるか、一般に類型が存在しており、これを性指向または、広い意味で、性嗜好と呼ぶ。

基本的な性指向 [編集]

もっとも一般的で多数派である性指向は、異性愛、すなわち、自己の性別と反対の性の人への性的魅惑である。異性愛は、20世紀中葉に至るまで、西欧を代表として多数の社会において、正常と見なされた唯一の性指向であった。異性愛以外の性指向や性嗜好は、病気であるか倒錯であると見なされた。この基準に立たない人は、しばしば偏見や迫害の犠牲者となった。とはいえ、西欧以外の社会では、多くの例外が存在したことも事実である。少年愛の項目を見ると、現在では、小児性愛や同性愛と見なされる性的関係が、文化制度において認められていた社会の存在が分かる。

しかし、西欧の社会において、自己の性別と同じ性の人への性的魅惑、つまり同性愛が、異性愛と同様に正常なものだという考えが、20世紀中葉以降、ますます一般化して来ている。この延長で、男女両方の性の人への魅惑、すなわち両性愛もまた一般的に承認されて来ている。更に、いかなる性的魅惑も感じないこと、すなわち無性愛がまた、正常な性指向として認知されつつある。

* 異性愛
* 同性愛
* 両性愛
* 無性愛

トランスセクシュアリスムは、性的指向の問題というよりも、社会的・文化的な性別、つまりジェンダー・アイデンティティの問題である。トランスセクシュアルの人は実際のところ、異性愛の場合も、同性愛の場合も、両性愛、または無性愛の場合もありえる。トランスセクシュアリスムは、人間のセクシュアリティ(性存在性)に対し何の影響も及ぼさない。ジェンダーにおける自己同一性(アイデンティティ)は、初期の幼児の時代に決定されるのであり、この時点では、個人はいまだ社会化されておらず、従って、社会のノルム(規範)や価値観に支配されていないのである。

その他の指向と性的嗜好 [編集]

上記に述べた四つの性的指向以外のその他の性的嗜好は、個人のなかで主要な意味を持つ場合は、時として性指向と考えることができるが、しかし、今日になってもなお、様々な理由よりして社会的に受容されることが困難である。このような性嗜好は、一般に性的倒錯に分類される。ある種の嗜好は、現在の西欧においては、性的異常、または変態性欲と見なされる。少なくとも西欧では、また世界の多くの国でも、法に従う限り、性的異常と見なされる嗜好を行為に移すとき、それは犯罪と見なされうる。

性的倒錯を参照。

* 無毛嗜好:陰部の剃毛に性的魅惑や興奮を感じる嗜好。 fr:Acomoclitisme、en:Glabrousness
* 嘔吐嗜好:自分や他者が嘔吐することで性的興奮を得る嗜好。 fr:Émétophilie、en:Emetophilia
* 露出症:自分の裸体・性器等を他者や公衆の前に示して性的興奮等を得る。 fr:Exhibitionnisme、en:Exhibitionism
* 性的フェティシズム:特定の事物や人物の特徴への固執嗜好。 fr:Fétichisme sexuel、en:Sexual fetishism
* 老人性愛:老人に対し性的魅惑を持つ嗜好。 fr:Gérontophilie、en:Gerontophilia
* 浣腸嗜好 自己や他者の浣腸や、その行為を見る性的嗜好。 fr:Klysmaphilie、en:Klismaphilia
* 授乳嗜好(ミルク嗜好):女性が授乳する姿や、母乳に対し性的魅惑を感じる嗜好。 fr:Lactophilie、en:Galactophilia
* 妊婦性愛:妊娠している女性に魅惑を抱く嗜好。 fr:Maïeusophilie、en:Maiesiophilia
* 巨乳嗜好(巨乳):女性の膨らんだ胸部や大きな乳房への嗜好。 fr:Mammophilie、en:Breast fetishism
* 手淫性愛:手だけを使って行う性的行為への嗜好。自慰とは異なる。 fr:Manophilie
* 矮人嗜好:小さな身体の人への性的嗜好。 fr:Nanophilie、en:Microphilia
* 死体愛好(ネクロフィリア):死体などに魅惑される性的嗜好。 fr:Nécrophilie、en:Necrophilia
* 尿嗜好:人の排尿を見ることや、尿を飲むことへの嗜好。 fr:Ondinisme/Urophilie/Urolagnie、en:Urolagnia
* ペデラスティ:年長男性による青少年への嗜好。少年愛とは意味にずれがある。 fr:Pédérastie、en:Pederasty
* 小児性愛(ペドフィリア):思春期前の児童への性的嗜好。 fr:Pédophilie、en:Pedophilia
* サディズム/マゾヒズム、BDSM:他者を性的虐待すること、虐待されること、従属関係への嗜好。 Sado-Masochisme(fr:BDSM)、en:Sadism/en:Masochism(en:BDSM)
* 糞便愛好:人の糞便を弄んだり食べることへの嗜好。 fr:Scatophilie/Scatologie、en:Coprophilia/Coprolagnia
* シトフィリア:バナナ・人参・胡瓜などを使う性的行為への嗜好。 fr:Sitophilie、en:Sitophilia
* 窃視症:他者の性的行為などを覗き見する性的嗜好。 fr:Voyeurisme、en:Voyeurism
* 猥褻摩擦嗜好:他者の身体に自分の性器などを擦りつける嗜好。 fr:Frotteurisme、en:Frotteurism
* 動物性愛(獣姦など):動物との性的交渉への嗜好。 fr:Zoophilie、en:Zoophilia

ジェンダー・アイデンティティ [編集]
ヘルマプロディトス(両性具有),ルーヴル

ジェンダー・アイデンティティは性的自己同一性であり、性自認とほぼ同じような意味であるが、性自認は、主体が自己をどのような性的存在と自己認知しているかである。それに対し、ジェンダー・アイデンティティは、ジェンダーとしての性別においての自己同一性であり、男性か女性かという二分にはならない。男性か女性かが性的自己同一性のノルムとするなら、より一般なジェンダーにおける性存在性のアイデンティティの可能性が存在する。

* トランスセクシュアル(fr:Transsexualisme)
* 異性装・服装倒錯(fr:Travestissement)
* インターセクシュアル・間性(fr:Intersexualité)
* 無性愛(fr:Asexualité)
* 両性具有性(fr:Hermaphrodisme)

主体における典型的な生物的性別は、男性と女性であり、それ以外に染色体異常を主因とする、様々な生物的には不全性のある間性が存在する。社会的・文化的な性別であるジェンダーも、男性と女性に大きく二分されるが、主体の心理的な自己認知においては、もっと多様な性自認が存在する可能性がある。「間性」、「中性」、「無性」、「両性」などの他に、「超性」なども想定される。

性的指向の場合、主体と対象の性別における同性か異性か、両性か、またはいずれでもないという形に分類が行われるが、純粋に対象(性や性愛の相手)の性別を考えれば、生物的なレベルでも、性対象の性別について、男性、女性の区別が存在し得る。主体の性別に関係せず、性対象の性別に基づく、男性愛、女性愛の概念が想定可能である。更に、相手のジェンダーをも考慮に入れると、人間相互の性的関係・性的親交は、もっと複雑なパターンが存在することになる。

生物的アスペクトの問題 [編集]

性をめぐる問題 [編集]

* 女性:不妊症、膣痙攣、性欲減退
* 男性:勃起不全、早漏、無射精(射精障害) fr:Anéjaculation

産児制限 [編集]

出産を人為的に防ぐことを産児制限といい、家族を主体にした表現ないし婉曲表現として家族計画も用いられる。産児制限の生物学的な手段としては主に避妊と人工妊娠中絶があるが、中でも有効で安全な避妊法が普及することは、性と生殖とを分離するための必要条件でもある。そのため産児制限は単なる社会の人口調節という側面を超えて、女性が妊娠/出産の主体となる権利や「性の解放」の形で社会的な相をももつことになる。批判的な側面としては、宗教・倫理的見地から人工妊娠中絶やある種の避妊法が問題視されることもある。

* 産児制限
* 妊娠中絶
* 避妊
* 家族計画

性感染症 [編集]

性行為を通じて感染する疾病。英語では、Sexually transmitted disease で、略語として、STD または STI という。フランス語では、Maladie sexuellement transmissible で、略語は MST であるが、最近は IST である(「 I 」は、Infection の頭文字である)。

* 性感染症
* 後天性免疫不全症候群 通称エイズ(Aids)。フランス語の略称は「 Sida 」。
* 梅毒
* 淋病
* 肝炎
* 性器ヘルペス
* クラミジア

性関連商業 [編集]

* 性産業(性風俗関連特殊営業を含む) en:Sex industry
* 売買春 fr:Prostitution、en:Prostitution
* ポルノグラフィー fr:Pornographie、en:Pornography
* ポルノ映画 fr:Film pornographique、en:Pornographic movie
* アダルト・ショップ(大人の玩具店等) fr:Sex shop、en:Sex shop

人間の性に関するトピック [編集]

* 女性の性 fr:Sexualité féminine,en:Human female sexuality
* 男性の性 en:Human male sexuality
* 子供の性 fr:Sexualité infantile,en:Child sexuality
* 人間の性的行動 fr:Comportement sexuel humain,en:Human sexual behavior
* 環境、対象選択、性的指向
* 性的指向・性的嗜好 fr:Orientation sexuelle,en:Sexual orientation
* 性的倒錯 fr:Paraphilie,en:Paraphilia
* 性心理学的発達 en:Psychosexual development
* 生殖器 fr:Appareil reproducteur,en:Sex organ
* 人間の性と生殖
* 性犯罪 en:Sex crime
* 性科学 fr:Sexologie,en:Sexology (セクソロジー)
* 性感染症 fr:Maladie sexuellement transmissible,en:Sexually transmitted disease
* 性器の整形と部分切除 (カストレーション、割礼、性器整形)

参考書籍 [編集]

* ミシェル・フーコー 『知への意志-性の歴史 1 』 La volonté de savoir. Histoire de la sexualité, I (1976)
* ミシェル・フーコー 『快楽の活用-性の歴史 2 』 L'usage des plaisirs. Histoire de la sexualité, II (1984)
* ミシェル・フーコー 『自己への配慮-性の歴史 3 』 Le souci de soi. Histoire de la sexualité, III (1984)

外部リンク [編集]

以下の外部リンクは英語(乃至外国語)サイトです。

* Francoeur, Robert T. (ed.), The International Encyclopedia of Sexuality [full text]
* Janssen, D. F., Growing Up Sexually. Volume I. World Reference Atlas [full text]
* Program in Human Sexuality Studies
* National Sexuality Resource Center
* Association of Reproductive Health Professionals
* History of Surveys of Sexual Behavior from Encyclopedia of Behavioral Statistics
* Johns Hopkins Bloomberg School of Public Health Center for Communication Programs (JHUCCP) creates behavior change communication programs related to Reproductive Health in developing countries.
* POPLINE is a searchable database of the world's reproductive health literature.
* Sex education - preschoolers

answer to comment

Trans (not a member)

07/06/2009 - 05:24

* 中文


Sinh học
Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
(đổi hướng từ Sinh vật học)
Bước tới: menu, tìm kiếm
Thông tin trong bài (hay đoạn) này không thể kiểm chứng được do không được chú giải từ bất kỳ nguồn tham khảo nào.
Xin bạn hãy cải thiện bài viết này bằng cách bổ sung chú thích tới các nguồn uy tín. Nếu bài được dịch từ Wikipedia ngôn ngữ khác thì hãy chuyển nguồn tham khảo từ phiên bản đó cho bài này. Nếu không, những câu hay đoạn văn không có chú giải nguồn gốc có thể bị thay thế hoặc xóa đi bất cứ lúc nào.
Xin xem các mục từ khác có tên tương tự ở Sinh.
Chủ đề Sinh học

Sinh học là một môn khoa học về sự sống (từ tiếng Anh: biology bắt nguồn từ Hy Lạp với bios là sự sống, và logos là môn học). Nó là một nhánh của khoa học tự nhiên, tập trung nghiên cứu các cá thể sống, mối quan hệ giữa chúng với nhau và với môi trường. Nó miêu tả những đặc điểm và tập tính của sinh vật (ví dụ: cấu trúc, chức năng, sự phát triển, môi trường sống), cách thức các cá thể và loài tồn tại (ví dụ: nguồn gốc, sự tiến hóa và phân bổ của chúng).

Sinh học bao hàm nhiều ngành học khác nhau được xây dựng dựa trên những nguyên lý riêng. Có 4 nguyên lí tạo thành nền tảng cho sinh học hiện đại: lý thuyết tế bào, tiến hóa, di truyền và cân bằng nội tại (homeostasis )[1]. Các môn học này có mối quan hệ qua lại với nhau, giúp ta hiểu về sự sống với các mức độ, phạm vi khác nhau.

Sự ra đời của sinh học bắt đầu từ thế kỉ 19, khi các nhà khoa học tìm thấy được các đặc điểm chung cơ bản giữa các loài. Ngày nay, sinh học trở thành một môn học chuẩn và bắt buộc tại các trường học và Đại học trên khắp thế giới, và rất nhiều bài báo được công bố hằng năm ở trên khắp các tạp chí chuyên ngành về y và sinh. [2]

Việc phân loại các ngành con của sinh học rất đa dạng. Ban đầu, chúng được phân loại theo chủng loại các cá thể làm đối tượng nghiên cứu. Ví dụ: botany, nghiên cứu về cây; zoology, nghiên cứu về động vật; và microbiology, nghiên cứu về các vi sinh vật. Tiếp đến, chúng lại được chia nhỏ dựa trên qui mô của các các thể và phương pháp nghiên cứu chúng: biochemistry nghiên cứu về hóa cơ bản của sự sống; molecular biology nghiên cứu các tương tác phức tạp giữa các hệ thống của các phân tử sinh học; cellular biology tìm hiểu các cấu trúc cơ bản tạo thành mọi sự sống. Như vậy, sự sống ở mức độ nguyên tử và phân tử được nghiên cứu thông qua sinh học phân tử, hóa sinh và di truyền phân tử. Ở mức độ tế bào, nó được hiểu biết thông qua tế bào học và mức độ đa bào thì thông qua physiology, giải phẫu học và mô học. Sinh học phát triển nghiên cứu sự sống ở các giai đoạn phát triển khác nhau hoặc phát triển cá thể (ontogeny) của sinh vật.

Với mức độ lớn hơn, di truyền học quan tâm đến tính di truyền giữa cha mẹ và con cái. Phong tục học (ethology) nghiên cứu nhóm hành vi của một tập hợp cá thể. Di truyền học quần thể (population genetics) xem xét toàn bộ quần thể và hệ thống học quan tâm đến sự tiến hóa của nhiều loài thuộc các nhánh tiến hóa (lineage). Mối quan hệ qua lại giữa các quần thể với nhau và với ổ sinh thái của chúng là đối tượng của ecology và sinh học tiến hóa. Một lĩnh vực tương đối mới là sinh học vũ trụ (astrobiology hoặc xenobiology) nghiên cứu về khả năng tồn tại sự sống ngoài Trái Đất.


Mục lục
[ẩn]

* 1 Các nguyên lý trong sinh học
o 1.1 Các khái niệm chính: hoá sinh, tế bào và mã di truyền
o 1.2 Tiến hóa: nguyên lý trung tâm của sinh học
o 1.3 Tính đa dạng: sự phong phú và đa dạng của sinh giới
o 1.4 Tính liên tục: sự sống bắt nguồn từ một tổ tiên chung
o 1.5 Cân bằng nội môi (homeostasis): cơ chế thích nghi với sự thay đổi
o 1.6 Các mối quan hệ: các nhóm sinh vật và môi trường
* 2 Đối tượng của sinh học
o 2.1 Cấu trúc của sự sống
o 2.2 Cấu trúc, chức năng của cơ thể sống
o 2.3 Sự đa dạng và tiến hóa của sinh vật
+ 2.3.1 Phân loại học
o 2.4 Các mối quan hệ hữu sinh
* 3 Tham khảo
* 4 Liên kết bên ngoài

[sửa] Các nguyên lý trong sinh học

Không sử dụng các công thức toán học để miêu tả các quá trình sinh lý trong hệ thống sinh học như vật lý học, sinh học sử dụng hệ thống các khái niệm và nguyên lý riêng bao gồm: tính phổ biến (universality), sự tiến hóa (evolution), tính đa dạng (diversity), tính liên tục (continuity), trạng thái cân bằng nội môi và các mối quan hệ hữu cơ (interactions).

[sửa] Các khái niệm chính: hoá sinh, tế bào và mã di truyền

Bài chi tiết: Sự sống

Mô hình cấu trúc của phân tử DNA là vật liệu di truyền ở cấp độ phân tử

Trong sinh học, nhiều phân tử, khái niệm, quá trình có tính phổ biến và tổng quát chung cho tất cả các dạng sống. Ví dụ, mọi dạng sống đều có cấu tạo tế bào, và các tế bào đều được cấu thành từ các phân tử hữu cơ giống nhau. Tất cả các sinh vật đều truyền thông tin di truyền của mình thông qua các vật liệu di truyền mà được cấu tạo từ phân tử nucleic acid (đa số là phân tử DNA (xem hình) chứa đựng mã di truyền thống nhất trên toàn bộ sinh giới (chỉ khác một vài chi tiết nhỏ). Trong quá trình phát triển của sinh vật, tính phổ biến cũng thể hiện ở chỗ hầu hết các động vật metazoan đều trải qua các giai đoạn cơ bản của quá trình phát triển phôi giống nhau về hình thái và hệ thống gene hoạt hóa.

[sửa] Tiến hóa: nguyên lý trung tâm của sinh học

Bài chi tiết: Tiến hóa

Một trong các khái niệm trung tâm, có tính hệ thống trong toàn bộ các chuyên ngành của Sinh học đó là tất cả sự sống đều bắt nguồn từ một tổ tiên chung (common descent) và trải qua một quá trình tiến hóa. Thật vậy, đó là lý do mà các sinh vật đều có những đặc điểm, phân tử và quá trình sinh lý giống nhau đến ngạc nhiên (xem thảo luận phía dưới). Học thuyết tiến hóa của Charles Darwin là học thuyết được chấp nhận rộng rãi (mặc dù có những tranh cãi). Thuyết tiến hóa này cho rằng sự sống của sinh vật chịu tác động dưới một áp lục gay gắt gọi là chọn lọc tự nhiên. Phiêu bạt di truyền (genetic drift) là cơ chế bổ sung về học thuyết này và được gọi là thuyết tiến hóa hiện đại (modern synthesis).

Cây phát sinh chủng loại miêu tả lịch sử tiến hóa của một nhóm các loài với những đặc tính khác nhau nhưng cùng có mối quan hệ họ hàng với nhau và cùng hình thành từ một tổ tiên chung trong quá khứ. Có nhiều hướng nghiên cứu khác nhau để chứng minh đặc điểm phát sinh chủng loại này. Trước hết, người ta có thể so sánh trình tự các đoạn DNA (thuộc sinh học phân tử hay hệ gene học (genomics); hoặc so sánh các mẫu hoá thạch (fossil) hoặc các di chỉ (record) của sinh vật cổ (thuộc cổ sinh vật học. Các nhà sinh học tổ chức và phân tích các mối quan hệ tiến hóa thông qua các phương pháp khác nhau, bao gồm phân loại theo tiến hoá (phylogenetics), phân loại theo ngoại hình (phenetics) và phân loại theo nhánh (cladistics). Các sự kiện chính xảy ra trong quá trình tiến hóa của sự sống được xây dựng thành biểu đồ thời gian tiến hóa (evolutionary timeline) dựa trên các hiểu biết hiện nay của khoa học.

[sửa] Tính đa dạng: sự phong phú và đa dạng của sinh giới
Một cây phát sinh chủng loại miêu tả quá trình tiến hóa của tất cả các loài sinh vật thông qua dữ liệu về gene rRNA. Theo phân loại của Carl Woese, sinh giới chia làm 3 lãnh giới (domain, kingdom) chính là vi khuẩn, vi khuẩn cổ và sinh vật nhân chuẩn. Các cây phát sinh chủng loại được xây dựng trên dữ liệu của các gene khác cũng có cấu trúc chung tương tự, tuy nhiên một số nhánh phân chia có thể khác nhau về chi tiết do tần số đột biến của các gene này cao hơn so với gene mã hóa rRNA. Mối quan hệ thực chất giữa các sinh vật của 3 giới hiện vẫn là vấn đề đang tranh cãi.

Mặc dù sự sống vừa mang một sự thống nhất chung nhưng chúng lại vừa có tính đa dạng, phong phú đáng kinh ngạc ở các đặc điểm hình thái, tập tính (behavior) và lịch sử phát triển (life history). Để nghiên cứu một sinh giới đa dạng như vậy, các nhà sinh học đã nỗ lực phân loại tất cả các sinh vật sống. Sự phân loại khoa học này cần phải phản ảnh được cây tiến hóa (evolutionary tree) (hay cây phát sinh chủng loại) của các sinh vật khác nhau. Các khóa phân loại như vậy là các lĩnh vực nghiên cứu của bộ môn (ngành) hệ thống học và phân loại học. Phân loại học nghiên cứu nhằm xếp các sinh vật vào các nhóm gọi là nhóm phân loại (taxon), trong khi đó hệ thống học thì xem xét mối quan hệ giữa chúng.

Trước kia, sinh giới được chia làm 5 giới (kingdom):

Monera -- Protista -- Fungi -- Plantae -- Animalia

Tuy nhiên, hệ thống phân loại 5 giới hiện nay đã lỗi thời. Ngày nay, sinh học hiện đại sắp xếp sinh vật vào 3 lãnh giới (domain hay superregnum) theo hệ thống phân loại 3 lãnh giới (three-domain system) như sau:

Archaebacteria -- Bacteria (còn gọi là Eubacteria) -- Eukaryota (bao gồm Giới nguyên sinh (Protista), Giới nấm (Fungi), Giới thực vật (Plantae) và Giới động vật (Animalia) theo phân loại trước kia).

Các giới này phân biệt với nhau thông qua tế bào đã có nhân thực hay chưa cũng như các cấu trúc khác trong tế bào. Ngoài ra sinh giới còn tồn tại các vật ký sinh (parasite) nội bào mà khó được xếp vào sinh vật sống vì không có khả năng trao đổi chất độc lập:

Virus (bản chất sinh học, khác với virus trong tin học) -- Viroid -- Prion

[sửa] Tính liên tục: sự sống bắt nguồn từ một tổ tiên chung

Bài chi tiết: Tổ tiên chung

Một nhóm sinh vật được gọi là có chung một nguồn gốc nếu cùng một tổ tiên chung. Tất cả các loài sinh vật trên trái đất đều xuất phát từ một thuỷ tổ (ancestor) hoặc một vốn gene gốc (ancestral gene pool). Giống sinh vật là thuỷ tổ của tất cả các nhóm sinh vật hiện nay có lẽ xuất hiện ở Trái Đất khoảng 3,5 tỷ năm trước. (Xem thêm nguồn gốc sự sống.)

Tư tưởng về "tất cả sự sống bắt nguồn từ một quả trứng (tiếng Latin: Omne vivum ex ovo) là một khái niệm cơ bản của sinh học hiện đại, có nghĩa là sự sống từ khi khởi nguồn đến ngay nay để vận động và phát triển liên tục, không ngừng. Mặc dù đến tận thế kỷ 19, người ta vẫn còn tin rằng các dạng sống có thể xuất hiện một cách tình cờ dưới một số điều kiện nhất định. (Xem thêm tạo sinh phi sinh học (abiogenesis).)

Tính phổ biến của mã di truyền là một bằng chứng xác đáng mà các nhà sinh học khẳng định giả thuyết về một tổ tiên chung (universal common descent, UCD). của tất cả các loài vi khuẩn thực (eubacteria), vi khuẩn cổ (archaea) và sinh vật nhân thực (eukaryote). (Xem thêm Hệ thống phân loại 3 giới.)

[sửa] Cân bằng nội môi (homeostasis): cơ chế thích nghi với sự thay đổi

Bài chi tiết: Cân bằng nội môi

Cân bằng nội môi (homeostasis) là một đặc tính của một hệ thống mở để điều khiển môi trường bên trong nhằm duy trì trạng thái cân bằng, thông qua việc điều chỉnh các cơ chế điều hòa cân bằng động (dynamic equilibrium) khác nhau. Tất cả các sinh vật (organism) sống bao gồm cả đơn bào hay đa bào đều duy trì cân bằng nội mô. Cân bằng này có thể là cân bằng pH nội bào ở mức độ tế bào; hay cân bằng nhiệt độ cơ thể ở động vật máu nóng; hay cũng chính là tỷ phần khí cacbornic trong khí quyển ở mức độ hệ sinh thái. Các mô và cơ quan trong các cơ thể đa bào cũng duy trì các mối cân bằng này.

[sửa] Các mối quan hệ: các nhóm sinh vật và môi trường
Quan hệ cộng sinh không bắt buộc giữa cá hề (thuộc Chi Amphiprion) với hải quỳ. Cá hề và hải quỳ thường bảo vệ lẫn nhau khỏi các loài thiên địch

Mọi sinh vật sống đều có mối quan hệ với các sinh vật khác và môi trường của chúng. Một trong những nguyên nhân dẫn tới sự phức tạp khi nghiên cứu các hệ thống sinh học là do mối tương tác phức tạp này. Một vi khuẩn khi phản ứng với sự thay đổi nồng độ đường trong môi trường nuôi cấy cũng phức tạp như một chú sư tử châu Phi đi kiếm mồi trên thảo nguyên. Đối với từng loài cụ thể mối quan hệ hữu cơ (giữa các sinh vật với nhau) có thể là quan hệ hợp tác (co-operation), cộng sinh (symbiosis), vật ăn thịt - con mồi (aggression) hay vật chủ - vật ký sinh (parasite). Các vấn đề sẽ trở nên phức tạp hơn nữa khi có nhiều loài sinh vật chịu tác động qua lại lẫn nhau trong một hệ sinh thái.

[sửa] Đối tượng của sinh học

Bài chi tiết: Các ngành trong sinh học

Sinh học ngày nay đã trở thành một lĩnh vực nghiên cứu lớn, phức tạp bao gồm nhiều chuyên ngành hẹp. Ở đây, chúng tôi muốn đề cập đến 4 nhóm ngành chính trong Sinh học.

1. các ngành nghiên cứu cấu trúc cơ bản của hệ thống sống: như tế bào, gene v.v.;
2. nhóm ngành nghiên cứu sự vận hành, hoạt động của các cấu trúc này ở cấp độ mô, cơ quan (organ) và cơ thể (body);
3. nhóm quan tâm đến sinh vật và lịch sử phát triển của các sinh vật;
4. nhóm ngành xem xét các mối quan hệ, tương tác giữa các hệ thống sống.

Tuy nhiên, các ranh giới và phân chia chuyên ngành trên chỉ có tính ước lệ. Trong thực tế, các ranh giới này là không rõ ràng và thường xuyên có sự vay mượn về kỹ thuật, thuật ngữ, nguyên lý chung giữa các chuyên ngành.

[sửa] Cấu trúc của sự sống

Bài chi tiết: Sinh học phân tử, Tế bào học, Di truyền học, và Sinh học phát triển

Mô hình một tế bào động vật điển hình với rất nhiều các bào quan (organelle) và cấu trúc khác nhau

Sinh học phân tử là một môn khoa học nghiên cứu giới sinh vật ở mức độ phân tử. Phạm vị nghiên cứu của môn này có phần trùng lặp với các ngành khác trong Sinh học đặc biệt là di truyền học và hoá sinh. Sinh học phân tử chủ yếu tập trung nghiên cứu mối tương tác giữa các hệ thống cấu trúc khác nhau trong tế bào, bao gồm mối quan hệ qua lại giữa quá trình tổng hợp của DNA, RNA và protein và tìm hiểu cách thức điều hòa các mối tương tác này.

Tế bào học nghiên cứu các đặc tính sinh lý của tế bào, cũng như các phản ứng, tương tác mà môi trường của chúng ở cả cấp độ hiển vi lẫn cấp độ phân tử. Tế bào học quan tâm đến cả những sinh vật đơn bào (như vi khuẩn) và đa bào (như con người).

Thành phần cấu tạo nên tế bào và cách thức tế bào vận hành là một trong những hướng nghiên cứu chính của khoa học sự sống. Sự giống nhau và khác nhau giữa các loại tế bào cũng được nghiên cứu trong sinh học phân tử và tế bào học. Những sự giống và khác nhau cơ bản tạo nên một bộ khung kiến thức chung mà người ta có thể áp dụng cho các loài tế bào khác cũng như quy nạp cho tất cả các loại tế bào.

Di truyền học là khoa học về gene, tính di truyền và biến dị (variation) của sinh vật.

Trong các nghiên cứu hiện đại, di truyền học cũng cấp các phương pháp nghiên cứu các chức năng của một gene nhất định. Mọi sinh vật đều lưu giữ thông tin di truyền của mình dưới dạng trình tự các nucleotide của phân tử DNA hoặc RNA.

Gene cấu trúc mã hóa thông tin cần thiết cho quá trình tổng hợp các protein. Protein là nhóm phân tử đóng vai trò quan trọng (nhưng không phải là hoàn toàn) quy định kiểu hình của sinh vật.

Sinh học phát triển nghiên cứu quá trình sinh vật sinh trưởng (growth) và phát triển (development). Có nguồn gốc từ bộ môn phôi học, sinh học phát triển ngày nay nghiên cứu sự điều khiển về mặt di truyền các quá trình sinh trưởng tế bào (cell growth), biệt hóa tế bào (cellular differentiation) và tạo hình (morphogenesis). Sinh vật mô hình dùng trong sinh học phát triển bao gồm giun tròn Caenorhabditis elegans, ruồi giấm Drosophila melanogaster, cá ngựa Brachydanio rerio, chuột Mus musculus và cây Arabidopsis thaliana.

[sửa] Cấu trúc, chức năng của cơ thể sống

Bài chi tiết: Giải phẫu học và Sinh lý học

Giải phẫu học là một bộ môn quan trọng của hình thái học và quan tâm đến cấu trúc và tổ chức của các hệ cơ quan trong cơ thể động vật. Đó là hệ thần kinh, hệ miễn dịch, hệ nội tiết, hệ hô hấp và hệ tuần hoàn...

Sinh lý học nghiên cứu các quá trình cơ học, vật lý và hoá sinh xảy ra trong cơ thể các sinh vật sống bằng cách xem xét hoạt động của tất cả các cấu trúc, bộ phận trong sinh vật hoạt động như thế nào. Sinh lý học được phân chia thành 2 bộ môn nhỏ là sinh lý học thực vật và sinh lý học động vật nhưng các nguyên lý về sinh lý học mang tính tổng quát đối với tất cả các loài sinh vật. Ví dụ, nhưng kiến thức về sinh lý tế bào nấm cũng có thể áp dụng đối với các tế bào người. Lĩnh vực sinh lý học động vật sử dụng các công cụ và phương pháp cho cả sinh lý học người cũng như các động vật khác. Sinh lý học thực vật cũng sử dụng một số kỹ thuật nghiên cứu của các bộ môn trên.

[sửa] Sự đa dạng và tiến hóa của sinh vật

Bài chi tiết: Sinh học tiến hoá, Thực vật học, và Động vật học

Trong di truyền học quần thể, sự phát triển số lượng của một quần thể sinh vật lúc tăng lúc giảm như trên đường đồi núi. Những mũi tên chỉ hướng phát triển ưu tiên của quần thể, các điểm A, B và C là các điểm cực thịnh. Quả cầu đỏ miêu tả quần thể đang phát triển từ một điểm thấp lên đến đỉnh cực đại của một peak.

Sinh học tiến hóa nghiên cứu nguồn gốc và tổ tiên của các loài, cũng như các thay đổi của chúng theo thời gian.

Sinh học tiến hóa là một lĩnh vực sinh học đa ngành vì rằng nó bao gồm các nhà khoa học từ nhiều chuyên môn khác nhau theo định hướng phân loại học. Ví dụ, thông thường mỗi nhà phân loại học thường chuyên về một nhóm sinh vật nhất định như là động vật có vú, chim (ornithology), hoặc bò sát (herpetology). Mặc dù nghiên cứu trên các đối tượng khác nhau nhưng các nhà phân loại học vẫn cùng giải quyết những vấn đề chung trong tiến hóa.

Sinh học tiến hóa cũng bao hàm cả lĩnh vực cổ sinh vật học. Các nhà cổ sinh vật học thường sử dụng các mẫu vật để lý giải về mô hình và hiện trạng của sự tiến hóa, cũng như các thuyết tiến hóa hoặc thuyết về di truyền quần thể.

Vào thập niên 1990, sinh học phát triển cũng trở thành một phần của sinh học tiến hóa để phát triển thành một ngành có tên là sinh học phát triển trong tiến hóa (evolutionary developmental biology).

Ngoài ra, một số ngành liên quan đến sinh học tiến hóa là phân loại di truyền (phylogenetics), hệ thống học và phân loại học.

Trong phân loại học, người ta thường chia thành hai bộ môn lớn là thực vật học và động vật học. Thực vật học là môn học về cây cối. Thực vật học bao hàm nhiều lĩnh vực nghiên cứu về thực vật như quá trình sinh trưởng, sinh sản, trao đổi chất, phát sinh hình thái (morphogenesis development), bệnh học thực vật và tiến hóa.

Động vật học là ngành học liên quan đến các loài động vật, bao gồm sinh lý học, giải phẫu học và phôi học. Các cơ chế phát triển và di truyền chung của cả động vật và thực vật được nghiên cứu trong sinh học phân tử, di truyền phân tử và sinh học phát triển. Sinh thái học về động vật được nghiên cứu bởi sinh thái học tập tính (behavioral ecology) và các ngành khác.

[sửa] Phân loại học

Phân loại Linnaean hiện là hệ thống phân loại chính, bao gồm các cấp bậc phân loại và danh pháp 2 phần. Tên của một loài sinh vật được thống nhát thông qua các Hệ thống mã danh pháp quốc tế cho thực vật (International Code of Botanical Nomenclature, ICBN), Hệ thống mã danh pháp quốc tế cho động vật (International Code of Zoological Nomenclature, ICZN) và Hệ thống mã danh pháp quốc tế cho vi khuẩn (International Code of Nomenclature of Bacteria, ICNB). Hiện nay, người ta đang cố gắng chuẩn hóa 3 chuẩn quốc tế trên trong BioCode. Tuy nhiên hệ thống mã phân loại và danh pháp của virus (International Code of Virus Classification and Nomenclature, ICVCN) vẫn nằm ngoài BioCode.

[sửa] Các mối quan hệ hữu sinh

Bài chi tiết: Sinh thái học, Phong tục học, và Tập tính học

Một lưới thức ăn là hệ thống các chuỗi thức ăn đan xen với nhau thông qua một số mắt xích chung, miêu tả mối quan hệ phức tạp giữa các sinh vật trong một hệ sinh thái.

Sinh thái học nghiên cứu sự phân bố và sinh sống của các sinh vật sống, và mối quan hệ qua lại giữa các sinh vật với nhau và với môi trường sống. Môi trường sống của một sinh vật bao gồm các yếu tố vô sinh như khí hậu và địa chất cũng như các yếu tố hữu sinh là các sinh vật sống trong cùng một ổ sinh thái. Các hệ sinh thái thường được nghiên cứu ở nhiều cấp độ khác nhau từ cá thể (individual) và các quần thể cho đến các hệ sinh thái và sinh quyển . Sinh thái học là môn khoa học đa ngành, nghĩa là dựa trên nhiều ngành khoa học khác nhau.

Tập tính học nghiên cứu các hành vi của động vật (đặc biệt trong xã hội của loài vật như ở khỉ và chó sói, do đó đôi khi bộ môn này được coi là một nhánh của động vật học. Các nhà tập tính học nghiên cứu chủ yếu quá trình tiến hóa của hành vi và kiến thức về tập tính học tuân theo thuyết chọn lọc tự nhiên. Một trong những người đặt nền móng cho tập tính học hiện đại là nhà tập tính học Charles Darwin với cuốn sách mang tựa đề "Sự bộc lộ cảm xúc ở động vật và người".

[sửa] Tham khảo

1. ^ Campbell, Neil A.; Brad Williamson; Robin J. Heyden (2006). Biology: Exploring Life, Boston, Massachusetts: Pearson Prentice Hall. ISBN 0-13-250882-6.
2. ^ King, TJ & Roberts, MBV (1986). Biology: A Functional Approach, Thomas Nelson and Sons. ISBN 978-0174480358.

[sửa] Liên kết bên ngoài

* Diễn đàn Sinh học Việt Nam
* Diễn đàn Bạn và Tôi

[ẩn]
x • t • s
Các ngành chính của sinh học
Bệnh lý học · Cổ sinh vật học · Di truyền học · Dịch tễ học · Động vật học · Giải phẫu học · Hệ gene học · Hóa sinh · Ký sinh học · Lý sinh học · Miễn dịch học · Nguồn gốc sự sống · Phân loại học · Sinh học bảo tồn · Sinh học biển · Sinh học hệ thống · Sinh học người · Sinh học phát triển · Sinh học phân tử · Sinh học tế bào · Sinh học thiên văn · Sinh học tiến hóa · Sinh lý học · Sinh thái học · Thời sinh học · Thực vật học · Tin sinh học · Vi sinh vật học
Khoa học tự nhiên
Toán học • Vật lý học • Hóa học • Sinh học • Khoa học Trái Đất • Thiên văn học

Lấy từ “http://vi.wikipedia.org/wiki/Sinh_h%E1%BB%8Dc”
Thể loại: Hoàn toàn không có nguồn tham khảo | Sinh học
Xem

* Bài viết
* Thảo luận
* Sửa đổi
* Lịch sử

Công cụ cá nhân

* Đăng nhập / Mở tài khoản

Xem nhanh

* Trang Chính
* Cộng đồng
* Thời sự
* Thay đổi gần đây
* Bài viết ngẫu nhiên
* Trợ giúp
* Quyên góp

Tìm kiếm

Gõ tiếng Việt
Tự động [F9]
Telex (?)
VNI (?)
VIQR (?)
VIQR*
Tắt [F12] Bỏ dấu kiểu cũ [F7]
Đúng chính tả [F8]
Công cụ

* Các liên kết đến đây
* Thay đổi liên quan
* Các trang đặc biệt
* Bản để in ra
* Liên kết thường trực
* Chú thích trang này

Ngôn ngữ khác

* Afrikaans
* Alemannisch
* አማርኛ
* العربية
* Aragonés
* Armãneashce
* Arpetan
* Asturianu
* Azərbaycan
* Bahasa Indonesia
* Bahasa Melayu
* বাংলা
* Bân-lâm-gú
* Basa Banyumasan
* Basa Jawa
* Basa Sunda
* Башҡорт
* Беларуская
* Беларуская (тарашкевіца)
* Boarisch
* Bosanski
* Brezhoneg
* ᨅᨔ ᨕᨘᨁᨗ
* Български
* Català
* Чӑвашла
* Česky
* Chamoru
* Corsu
* Cymraeg
* Dansk
* Deutsch
* ދިވެހިބަސް
* Eesti
* Ελληνικά
* English
* Эрзянь
* Español
* Esperanto
* Estremeñu
* Euskara
* فارسی
* Føroyskt
* Français
* Frysk
* Furlan
* Gaeilge
* Gaelg
* Gagana Samoa
* Gàidhlig
* Galego
* Hak-kâ-fa
* Хальмг
* 한국어
* Hawai`i
* Հայերեն
* हिन्दी
* Hornjoserbsce
* Hrvatski
* Ido
* Interlingua
* Interlingue
* ᐃᓄᒃᑎᑐᑦ/inuktitut
* Иронау
* isiXhosa
* Íslenska
* Italiano
* עברית
* Kalaallisut
* ಕನ್ನಡ
* Kapampangan
* ქართული
* कश्मीरी - (كشميري)
* Kaszëbsczi
* Қазақша
* Kernewek
* Кыргызча
* Kiswahili
* Kreyòl ayisyen
* Ladino
* ລາວ
* Latina
* Latviešu
* Lëtzebuergesch
* Lietuvių
* Limburgs
* Lojban
* Lumbaart
* Magyar
* Македонски
* Malagasy
* മലയാളം
* Malti
* مصرى
* Монгол
* မြန်မာဘာသာ
* Nāhuatl
* Nederlands
* Nedersaksisch
* नेपाली
* 日本語
* Nnapulitano
* Norfuk / Pitkern
* ‪Norsk (bokmål)‬
* ‪Norsk (nynorsk)‬
* Nouormand
* Novial
* Occitan
* O'zbek
* پښتو
* Plattdüütsch
* Polski
* Português
* Qaraqalpaqsha
* Qırımtatarca
* Română
* Runa Simi
* Русский
* Саха тыла
* संस्कृत
* Sardu
* Scots
* Seeltersk
* Shqip
* Sicilianu
* සිංහල
* Simple English
* SiSwati
* Slovenčina
* Slovenščina
* Soomaaliga
* Српски / Srpski
* Srpskohrvatski / Српскохрватски
* Suomi
* Svenska
* Tagalog
* தமிழ்
* Tatarça/Татарча
* తెలుగు
* ไทย
* ትግርኛ
* Тоҷикӣ
* Türkçe
* Українська
* اردو
* Vèneto
* Volapük
* Võro
* 文言
* West-Vlams
* Winaray
* ייִדיש
* 粵語
* Zazaki
* Zeêuws
* Žemaitėška
* 中文

Powered by MediaWiki
Wikimedia Foundation

* Trang này được sửa đổi lần cuối lúc 11:38, ngày 22 tháng 6 năm 2009.
* Văn bản được phát hành theo Giấy phép Creative Commons Attribution/Share-Alike; có thể áp dụng điều khoản bổ sung. Xem Điều khoản Sử dụng để biết thêm chi tiết.
Wikipedia® là thương hiệu đã đăng ký của Wikimedia Foundation, Inc., một tổ chức phi lợi nhuận.
* Chính sách về sự riêng tư
* Giới thiệu Wikipedia
* Lời phủ nhận

answer to comment

Trans (not a member)

07/06/2009 - 05:26

Trans


[đóng]
Paris
Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
Xin xem các mục từ khác có tên tương tự ở Paris (định hướng).

Tọa độ: [xem vị trí này trên bản đồ tương tác] 48°52′00″B, 2°19′59″Đ
Paris
Kinh đô ánh sáng
Tháp Eiffel Khải Hoàn Môn
Bảo tàng Louvre
Tháp Eiffel • Khải Hoàn Môn • Bảo tàng Louvre
Biểu tượng Vị trí
Huy hiệu
Paris
Vị trí của Paris trong nước Pháp
Cờ
Cờ Paris
Khẩu hiệu (La Tinh): Fluctuat nec mergitur
Lênh đênh trên sóng, không bao giờ chìm
Hành chính
Quốc gia Pháp
Vùng Île-de-France
Tỉnh Paris
Phân cấp 20 quận
Thị trưởng
– Nhiệm kỳ Bertrand Delanoë (PS)
2008–2014
Mã bưu điện 75001→75020 và 75116
Web www.paris.fr
Địa lý
Tọa độ [xem vị trí này trên bản đồ tương tác] 48°52′0″B, 2°19′59″Đ
Múi giờ UTC+1
Diện tích
– Nội ô
– Vùng đô thị
105 km²
14.518 km²
Dân số
– Nội ô
– Vùng đô thị
2.142.800
11.174.743
Mật độ
– Nội ô
– Vùng đô thị
20.408 người/km²
770 người/km²


Paris là thành phố thủ đô của nước Pháp, cũng là trung tâm hành chính của vùng Île-de-France. Nằm ở phía Bắc nước Pháp, khu vực trung tâm của châu Âu, Paris được xây dựng hai bên bờ sông Seine với tâm là đảo Île de la Cité. Đây cũng là nơi hợp lưu của sông Seine và sông Marne.

Paris nằm ở điểm gặp nhau của các hành trình thương mại đường bộ và đường sông, và là trung tâm của một vùng nông nghiệp giầu có. Vào thế kỷ 10, Paris đã là một trong những thành phố chính của Pháp cùng các cung điện hoàng gia, các tu viện và nhà thờ. Từ thế kỷ 12, Paris trở thành một trong những trung tâm của châu Âu về giáo dục và nghệ thuật. Thế kỷ 14, Paris là thành phố quan trọng bậc nhất của Cơ Đốc giáo và trong các thế kỷ 16, 17, đây là nơi diễn ra Cách mạng Pháp cùng nhiều sự kiện lịch sử quan trọng của Pháp và châu Âu. Đến thế kỷ 19 và 20, thành phố trở thành một trong những trung tâm văn hóa của thế giới, thủ đô của nghệ thuật và giải trí.

Năm 2005, nội ô Paris có dân số là 2.153.600 người, mật độ 20.408 người/km², thuộc hàng cao nhất trong các thủ đô châu Âu. Nếu tính toàn bộ vùng đô thị Paris, vào năm 1999, dân số Paris là 11.174.740 người, đứng thứ ba châu Âu sau Moskva, ngang với London và khoảng thứ 20 thế giới. Là thành phố thủ đô, Paris tập trung các hoạt động văn hóa, tài chính, thương mại... của toàn nước Pháp. Năm 2006, GDP của Paris cùng với toàn vùng Île-de-France đạt 500,839 tỷ euro, tương đương với nước Hà Lan.

Nổi tiếng với tên gọi Kinh đô ánh sáng, Paris là một trung tâm văn hóa lớn của thế giới và cũng là một trong những thành phố du lịch thu hút nhất. Sự nhộn nhịp, các công trình kiến trúc và không khí nghệ sĩ đã giúp Paris mỗi năm có đến 30 triệu khách nước ngoài. Thành phố còn được xem như kinh đô của thời trang cao cấp với nhiều khu phố xa xỉ cùng các trung tâm thương mại lớn. Là nơi đặt trụ sở chính của các tổ chức quốc tế như OECD, UNESCO... cộng với những hoạt động đa dạng về tài chính, kinh doanh, chính trị và du lịch đã khiến Paris trở thành một trong những trung tâm trung chuyển lớn nhất trên thế giới và được coi như một trong bốn « thành phố toàn cầu » cùng với New York, London, Tokyo.
Mục lục
[ẩn]

* 1 Tên gọi
* 2 Địa lý
o 2.1 Địa chất thủy văn
o 2.2 Khí hậu và môi trường
* 3 Lịch sử
o 3.1 Tiền sử và Cổ đại
o 3.2 Trung Cổ
o 3.3 Từ Phục Hưng tới thế kỷ 18
o 3.4 Các mạng Pháp và Đế chế
o 3.5 Từ thời kỳ Khôi phục tới Công xã Paris
o 3.6 Từ Belle Époque tới Thế chiến thứ hai
o 3.7 Paris đương đại
* 4 Dân số
* 5 Tổ chức hành chính
o 5.1 Quy chế
o 5.2 Ngân sách và thuế
o 5.3 Tư pháp
* 6 Kinh tế
o 6.1 Các khu phố văn phòng
o 6.2 Du lịch
* 7 Xã hội
o 7.1 Khác biệt xã hội
o 7.2 Gia đình
o 7.3 Nhà ở
o 7.4 Nhập cư
o 7.5 Người vô gia cư
o 7.6 Y tế
o 7.7 Tôn giáo
* 8 Giáo dục
o 8.1 Giáo dục tiểu học và trung học
o 8.2 Giáo dục đại học
* 9 Giao thông
* 10 Thể thao
* 11 Quy hoạch đô thị
o 11.1 Đường phố và quảng trường
o 11.2 Kiến trúc và các công trình
o 11.3 Nghĩa trang
o 11.4 Công viên và vườn
* 12 Paris, thủ đô văn hóa
o 12.1 Bảo tàng
o 12.2 Thư viện
o 12.3 Nhà hát, phòng trình diễn
o 12.4 Rạp chiếu phim
o 12.5 Quán cà phê, nhà hàng và khách sạn
o 12.6 Lễ hội và các sự kiện
o 12.7 Truyền thông
* 13 Paris, kinh đô thế giới
o 13.1 Trung tâm tri thức và văn học
o 13.2 Trụ sở các tổ chức quốc tế
o 13.3 Kinh đô thời trang và xa xỉ phẩm
* 14 Paris với văn hóa và nghệ thuật
o 14.1 Paris với văn học
o 14.2 Paris với hội họa và điêu khắc
o 14.3 Paris với âm nhạc
o 14.4 Paris với điện ảnh
* 15 Thành phố kết nghĩa
* 16 Chú thích
* 17 Tham khảo
* 18 Liên kết ngoài

[sửa] Tên gọi

« Paris » xuất phát từ tên gọi những người Parisii bộ tộc Gaulois. Năm 52 trước Công Nguyên, khi người La Mã tới, họ gọi khu vực này là Lutetia hay Lutetia Parisiorum. Khoảng năm 300, Lutetia được đổi tên thành Paris, lấy từ chữ « Civitas Parisiorum » - có nghĩa Thành của người Parisii. Còn nguồn gốc tên những người Parisii vẫn chưa được chắc chắn. Hiện nay, ở Paris cũng có một khách sạn nổi tiếng mang tên Lutetia.

Trong tiếng Việt, Paris từng được gọi phổ biến bằng tên Ba Lê, âm Hán-Việt của 巴黎. Nhưng tên gọi này hiện nay ít được sử dụng, và Ba Lê còn trùng với nghệ thuật múa ba lê, xuất phát từ chữ ballet trong tiếng Pháp. Còn cách viết cũ dựa vào phiên âm, Paris được viết là Pa-ri, tương tự Mát-xcơ-va cho Moskva. Nhưng cách phiên âm Pa-ri cũng không hẳn chính xác. Trong khi với những người Anh, Paris được phát âm là /ˈpæɹɪs/, thì những người Pháp gọi tên thủ đô của mình là /paˈʁi/ (trợ giúp·thông tin).

Paris nổi tiếng với tên gọi « Kinh đô ánh sáng », vốn từ trong tiếng Pháp là « Ville lumière », dịch chính xác là Thành phố ánh sáng, cũng giống trong tiếng Anh: The City of Lights. Tên gọi này được bắt đầu từ nghĩa đen của nó: cuối thế kỷ 17, trung tướng cảnh sát đầu tiên của Paris Gabriel Nicolas de La Reynie ra lệnh thắp sáng những khu vực công cộng nhiều tệ nạn của thành phố. Nhưng bởi Paris nổi tiếng với vị trí trung tâm văn hóa, tri thức của cả thế giới, nên tên gọi này thường được hiểu theo nghĩa bóng.

Cùng với Venezia, Paris còn được ví là « Thành phố của tình yêu ». Những người yêu thích Paris cũng nói: Chỉ cần thêm hai chữ cái, Paris trở thành thiên đường. Trong tiếng Pháp, thêm hai chữ a và d, Paris thành Paradis, có nghĩa là thiên đường. Từ « parisien » trong tiếng Pháp là tính từ của Paris, cũng là danh từ để chỉ những người dân của thành phố này. Ngoài ra, « parisien » còn là một từ lóng được các nhà văn của thế kỷ 19 như Victor Hugo, Eugène Sue hay Balzac sử dụng rộng rãi và còn phổ biến cho tới thập niên 1950.

Một tên gọi thân mật khác của Paris là « Paname » từ đầu thế kỷ 20 khi những chiếc mũ panama phổ biến. Bắt đầu bởi các công nhân đào con kênh Panama, loại mũ này rất thịnh hành ở Mỹ và châu Âu. Rồi đến Paris, tất cả đàn ông đều đội một chiếc panama và nó thành một tên gọi cho thành phố. Cũ hơn nữa, Paris và một trong các ngoại ô là Pantin được gọi lóng là « Pantruche » theo tên công ty tổ chức lễ hội Carnaval của Paris: Compagnie Carnavalesque Parisienne « les Fumantes de Pantruche ». « Parigot » cũng là một từ lóng để chỉ những người Paris, nhưng từ này ít nhiều mang tính châm chọc, chễ giễu.

[sửa] Địa lý
Ảnh vệ tinh khu vực Paris

Tại trung tâm của bồn Paris, trên một vùng trầm tích bằng phẳng rộng lớn, Paris nằm hai bên bờ sông Seine. Hai đảo của sông tạo nên trung tâm lịch sử của thành phố: Île de la Cité ở phía Tây và Île Saint-Louis ở phía Đông. Từ tâm này, thành phố trải rộng ra xung quanh, nhưng phần diện tích Paris ở phía Bắc - tức hữu ngạn sông Seine - rộng hơn bên tả ngạn phía Nam rõ rệt. Cả hai bên sông Seine, một số vùng đất tạo bởi đá thạch cao nhô lên thành những quả đồi nhỏ[1]. Ở hữu ngạn: đồi Montmartre có độ cao là 131 mét, đỉnh là vị trí nhà thờ Saint-Pierre[2]; Belleville cao 128,5 m tại phố Télégraphe; Ménilmontant 108 m; công viên Buttes-Chaumont 103 m; Passy 71 m. Bên tả ngạn: Montparnasse cao 66 m; Butte aux Cailles 63 m; đồi Sainte-Geneviève 61 m.

Vào năm 1844, nội ô Paris (Paris intra-muros) được giới hạn bởi bức tường thành Thiers. Tới năm 1860, một số hạt và quận xung quanh được sát nhập vào thành phố. Còn ngày nay, Paris được phân định với ngoại ô bằng các đại lộ vành đai dài 35 km. Tuy nhiên có một vài ngoại lệ. Quận 15 vượt qua ranh giới này tới sân bay trực thăng Issy-les-Moulineaux. Quận 16 bao gồm cả rừng Boulogne rộng 846 hecta ở phía Tây. Còn rừng Vincennes rộng 995 hecta thuộc Quận 12 ở phía Đông. Tổng cộng chu vi của Paris dài tới 54,74 km.

Thành phố Paris rộng 105 km². Nếu tính khu vực đô thị Paris, có nghĩa gồm thành phố và đô thị ngoại ô, tổng diện tích là 2.723 km² với 9.644.507 dân vào năm 1999, chiếm 396 xã của vùng Île-de-France[3]. Còn toàn bộ vùng đô thị Paris, có nghĩa bao gồm tất cả các vùng phụ cận chịu ảnh hưởng của thủ đô, vào năm 1999 có dân số 11.174.743 người trên tổng cộng 1.584 xã[4].

Điểm cây số 0 của Pháp được đánh dấu ở sân trước nhà thời Đức Bà, có tọa độ địa lý 48,85341°N, 2,34880°E. Đây là điểm giữa, cũng là trung tâm lịch sử của thành phố Paris, nằm trên đảo Île de la Cité.

[sửa] Địa chất thủy văn
Quang cảnh Paris nhìn từ tháp Eiffel

Bồn Paris tạo nên một tập hợp các lớp trầm tích kế tiếp. Đây là một trong những nơi đầu tiên trở thành đối tượng của việc xây dựng bản đồ địa chất và cho phép tạo ra nhiều lý thuyết về địa chất, như cổ sinh vật học và giải phẫu so sánh của Georges Cuvier[5]. Bồn Paris được tạo trong khoảng thời gian 41 ngàn năm. Đây là một bồn thềm lục địa trên những khối núi từ thời Đại cổ sinh như khối núi Vosges, khối núi Massif central, khối núi Armorica. Với sự tạo thành của dãy Alps, bồn Paris bị đóng lại, chỉ còn mở ra phía biển Manche và Đại Tây Dương. Nó báo trước cho sự hình thành lưu vực sông Loire và sông Seine. Cuối thế Oligocen, bồn Paris trở thành lục địa[5].

Năm 1911, nhà địa lý Paul Lemoine chỉ ra rằng bồn Paris được hợp bởi những địa tầng bố trí thành những vùng trũng đồng tâm[5][6]. Sau đó, các nghiên cứu sâu hơn trên nhưng dữ liệu địa chấn và phương pháp khoan đã cho phép có một cái nhìn chính xác. Chúng xác nhận những vùng trũng đồng tâm nhưng phức tạp giống như các phay. Sự cấu tạo của địa hình Paris nằm ở các tầng Đại Trung Sinh và Kỷ Paleogen và được tạo bởi sự xói mòn.

Địa tầng đầu tiên bắt đầu từ Kỷ Đệ Tam tiếp tục bồi đắp bởi sông Seine vào thời kỳ hiện đại. Các lớp đọng đầu tiên là cát và đất sét xuất hiện ở khu vực Trocadéro, Quận 16 ngày nay. Nhưng giai đoạn được biết tới nhiều nhất là tầng Lutetia với các lớp đọng giàu thạch cao và đá vôi[7]. Tầng động vật này đã được đặt theo tên tiếng La Tinh của Paris: Lutetia. Lòng đất của Paris mang nhiều đặc tính với sự hiện diện của đá vôi, thạch cao và đá vôi silic. Một số đã được sử dụng như ở Hầm mộ Paris, ngày nay vẫn được mở cửa một phần cho công chúng. Đá vôi được khai thác cho tới thế kỷ 14 ở tả ngạn sông Seine, từ quảng trường Italie tới phố Vaugirard. Ngày nay sự khai thác chuyển về Oise[8]. Còn việc khai thác thạch cao từng rất phổ biến ở Montmartre và Bagneux.

Dòng sông Seine chảy qua Paris theo hình một cánh cung: vào thành phố từ phía Đông Nam và ra khỏi thành phố phía Tây Bắc. Hơn 30 cây cầu của Paris bắc qua dòng sông này. Còn có hai dòng chảy khác qua Paris. Sông Bièvre phía nam, ngày nay ngầm hoàn toàn dưới đất. Kênh Saint-Martin hoàn thành 1825 dài 4,5 km, nối với bồn Villette và vào thành phố ở phía Đông Bắc. Kênh Saint-Martin chảy ngầm dưới đất cho tới phố Faubourg-du-Temple ở quảng trường Bastille rồi tiếp tục chảy lộ thiên và nối với sông Seine ở phía thượng lưu của đảo Île Saint-Louis. Một con kênh khác là Saint-Denis, cũng nối với bồn Villette theo hướng Saint-Denis, dài 4,5 km và hoàn thành vào năm 1821. Con kênh này gặp sông Seine ở phần hạ lưu và không đi qua Paris[9]. Một dòng sông nữa là Marne, chảy gần Paris qua Seine-Saint-Denis, Val-de-Marne và gặp sông Seine ở phía đông nam thành phố.

Địa chất thủy văn đã ảnh hưởng nhiều tới quy hoạch đô thị Paris. Sông Bièvre, một nhánh nhỏ của sông Seine, đã bị che lại, chỉ chảy ngầm dưới đất từ thế kỷ 19 bởi vấn đề vệ sinh. Nhiều dòng nước ngầm khác dưới lòng Paris, như Auteuil đã cung cấp nước cho thành phố bởi các giếng khoan. Các mạch nước tầng Alba được biết đến nhiều nhất trong vùng Paris và được khai thác từ năm 1841 bởi giếng Grenelle[10].

[sửa] Khí hậu và môi trường

Paris có khí hậu ôn đới đại dương. Ảnh hưởng của đại dương chiếm ưu thế, thể hiện như: mùa hè mát, trung bình 18°C; mùa đông không quá lạnh, trung bình 6°C; các mùa đều mưa nhiều và thời tiết thất thường. Lượng mưa trung bình ở Paris là 641 mm. Mưa tuyết không nhiều, chủ yếu vào những tháng lạnh nhất như tháng 1, tháng 2, nhưng đôi khi vào tận tháng 4. Tuy vậy khí hậu Paris cũng đôi khi đột biến. Nhiệt độ cao nhất ghi được tại đây là vào ngày 28 tháng 6 năm 1948, lên đến 40,4°C. Còn nhiệt độ thấp nhất ghi lại được vào ngày 10 tháng 12 năm 1879, xuống tới -23,9°C[11]. Mùa hè năm 2003, cùng với châu Âu, Paris cũng phải chịu một trận nắng nóng lịch sử.

Như tất cả các thành phố lớn khác trên thế giới, Paris chịu hậu quả của sự thay đổi môi trường do dân số tăng và các hoạt động kinh tế[12]. Là thủ đô có mật độ dân số cao nhất châu Âu nhưng tỷ lệ không gian xanh ở Paris lại thấp nhất, dù những thập kỷ gần đây một số công viên và vườn mới được tạo thêm. Không chỉ là lời đồn, vấn đề phân chó thực sự có ở Paris. Nó vẫn xuất hiện trên vỉa hè, dù ngày nay nhiều người dắt chó đi dạo phải mang theo túi ni lông để nhặt phân chó[13].
Dữ liệu trạm khí tượng Paris-Montsouris 1961-1990 Tháng 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 Năm
Nhiệt độ thấp nhất trung bình (°C) 2,0 2,6 4,5 6,7 10,1 13,2 15,2 14,8 12,6 9,4 5,2 2,9 8,3
Nhiệt độ trung bình (°C) 4,2 5,3 7,8 10,6 14,3 17,4 19,6 19,2 16,7 12,7 7,7 5,0 11,7
Nhiệt độ cao nhất trung bình (°C) 6,3 7,9 11,0 14,5 18,4 21,6 23,9 23,6 20,8 16,0 10,1 7,0 15,1
Lượng mưa trung bình (mm) 55.0 45.4 52.2 49.5 62.0 53.2 58.3 46.0 52.9 54.9 57.0 55.1 641.6
Nguồn: Infoclimat và Lameteo

[sửa] Lịch sử

Bài chi tiết: Lịch sử Paris và Biên niên sử Paris

Paris có một lịch sử lâu đời, gắn liền với lịch sử Pháp và cả châu Âu. Từ một thành trì của người Parisii thuộc bộ tộc Gaulois, nơi đây trở thành một thành phố La Mã vào thế kỷ 1. Tới thế kỷ 6, vua Clovis I lấy Paris làm thủ đô cho vương quốc Franc. Trải qua nhiều thế kỷ biến động, mặc dù không liên lục, Paris vẫn là thủ đô của Pháp. Tới thế kỷ 16, thành phố là nơi nổ ra Cách mạng Pháp, rồi sau đó trở thành thủ đô của Đệ nhất đế chế thời Napoléon Bonaparte. Vào thế kỷ 17, Paris bắt đầu có những phát triển vượt bậc và được quy hoạch lại dưới thời Napoléon III. Sau Công xã Paris, thành phố bước vào thời kỳ Belle Époque và trở thành trung tâm văn hóa của cả châu Âu. Qua hai cuộc chiến tranh thế giới, Paris ít bị hủy hoại và tiếp tục phát triển mạnh mẽ trong giai đoạn hậu chiến. Ngày nay, thành phố tiếp tục là một trung tâm văn hóa, kinh tế của cả thế giới.

[sửa] Tiền sử và Cổ đại
Tấm bản đồ đầu tiên của Paris, thời mang tên Lutetia, thuộc La Mã

Cách đây ít nhất 40.000 năm đã có sự hiện diện của con người ở vùng Île-de-France, bằng chứng là những công cụ đá được tìm thấy ở bờ sông Seine[14]. Vào đầu thời kỳ Đồ đá mới, khoảng năm 4.000 đến 3.800 trước Công Nguyên, con người đã sinh sống thường xuyên ở bờ trái một nhánh cũ của sông Seine, thuộc Quận 12 ngày nay[15][16]. Dường như sự sống của con người đã liên tục ở đây suốt thời kỳ Đồ đá mới, nhưng không có nhiều hiểu biết về khoảng thời gian từ thời Tiền sử cho tới thời kỳ Gaule La Mã[17].

Những người Parisii thuộc bộ tộc Gaulois đã làm chủ khu vực này cho đến năm 52 trước Công Nguyên, khi quân đội của Julius Caesar tới. Trong trận chiến với quân đội La Mã, người Gaulois đã phá cầu, đốt thành của mình. Cũng không biết chính xác thành của người Gaulois đã nằm ở đâu: Île de la Cité, Île Saint-Louis, hay một hòn đảo khác mà ngày nay đã nhập vào tả ngạn. Thậm chí có thể là ở tận NanterreJean-Pierre Dubois, “La découverte d'une cité gauloise à Nanterre remet en cause la localisation de Lutèce sur l'île de la Cité”, Le Monde, 27 tháng 2 năm 2004. Truy cập 25 tháng 11 năm 2008..

Sau thất bại của những người Gaulois, nơi đây trở thành Lutetia. Vào thế kỷ 1, một thành phố La Mã được được xây dựng ở bờ trái sông Seine theo bản vẽ kiểu Hippodamos. Lutetia chỉ có khoảng 5 tới 6 ngàn dân vào thời kỳ đỉnh cao. Trong đế chế La Mã, nó chỉ là một thành phố khiêm tốn, so sách với Lugdunum vào thế kỷ 2 có tới 50.000 đến 80.000 người[18]. Theo truyền thuyết thì Thánh Denis, người tử vì đạo khoảng năm 250, đã truyền Cơ Đốc giáo vào thành phố. Khoảng năm 300, Lutetia được đổi tên thành Paris. Năm 451, trước sự xâm lược của người Hung và người Attila, Thánh Geneviève - một người có ảnh hưởng to lớn của Cơ Đốc giáo khi đó và về sau trở thành thánh bảo trợ của Paris - đã đến thuyết phục những người dân Paris không chạy trốn. Nhưng sau đó họ đã thất bại ở trận Chalons[19].

[sửa] Trung Cổ
Tấm bản đồ thứ tư của Paris, năm 1223

Thời kỳ Trung Cổ, thành phố thoát khỏi sự cai trị của những người Attila trong một thời gian ngắn rồi Childéric I tới chiếm vào năm 464. Năm 508, sau khi chiến thắng những người La Mã, Clovis I - con trai của Childéric I - lấy Paris làm thủ đô của vương quốc Franc và sống ở đây tới khi chết vào năm 511. Trong khoảng thời gian sau đó, thành phố cùng các công trình tôn giáo tiếp tục được xây dựng. Vào thế kỷ 9, các bức thành được dựng lên bên ở hữa ngạn để bảo vệ các giáo khu Saint-Gervais và Saint-Germain-l'Auxerrois. Năm 845, những người Viking tới đánh Paris lần đầu tiên, dân chúng phải rời bỏ thành phố. Các cuộc tấn công này còn kéo dài tới đầu thế kỷ 10 và được kết thúc bởi hòa ước Saint-Clair-sur-Epte năm 911[20].

Năm 987, dòng họ Capet lên trị vì. Khi đó, Paris và Orléans là hai thành phố lớn nhất trong lãnh thổ và vương triều Capet đã chọn Orléans. Hugues Capet, mặc dù cung điện ở Île de la Cité nhưng ít khi sống ở đây. Robert II thì đến Paris thường xuyên hơn. Từ thế kỷ 11, Paris trở thành một trung tâm quan trọng của giáo dục tôn giáo[21]. Quyền lực hoàng gia dần được tập trung ở Paris và thành phố trở lại thành thủ đô của vương quốc từ thời vua Louis VI, rồi Philippe Auguste. Là điểm giao của các con đường buôn bán lớn, Paris trở nên giàu có nhờ thương mại. Lúa mì vào thành phố từ phố Saint-Honoré, dạ ở phố Saint-Denis, và cá từ biển Bắc và biển Manche đến Paris ở phố Poissonniers... Vào năm 1150, dân số Paris ước tính khoảng 50.000 người.

Năm 1163, giáo mục Maurice de Sully xây dựng nhà thờ Đức Bà trên đảo Île de la Cité. Sự quan trọng của thành phố tăng lên, Paris trở thành trung tâm chính trị lẫn tôn giáo. Tả ngạn sông Seine với các nhà thờ đóng vai trò quan trọng về giáo dục. Còn hữu ngạn là trung tâm của thương mại và tài chính. Vào thời kỳ này, các trường học của giáo hội gây dựng được tiếng tăm và muốn trở nên độc lập. Dưới thời vua Philippe II, năm 1215, Đại học Paris được thành lập. Vua Saint Louis lên ngôi năm 1226, cho xây dựng nhà thờ Sainte-Chapelle và tiếp tục công trình nhà thờ Đức Bà. Khoảng 1328, dân số Paris ước tính khoảng 200.000 người, là thành phố đông dân nhất châu Âu[22],[23]. Nhưng năm vào 1348, nạn dịch hạch đen đã tàn sát dân chúng thành phố. Trong thế kỷ 14, bức tường thành của vua Charles V bao gồm cả Quận 3 và Quận 4 ngày nay, và trải từ cầu Pont Royal tới cửa ô Saint-Denis.

Năm 1337 nổ ra cuộc chiến tranh Trăm năm. Sự bất mãn của dân chúng đã nuôi tham vọng của quan thái thú Étienne Marcel gây nên chính biến lớn đầu tiên trong lịch sử Pháp vào năm 1358. Điều này khiến các vị vua không còn ở trong trung tâm thành mà tới Hôtel Saint-Pol, rồi Hôtel des Tournelles, nơi dễ dàng thoát khi có binh biến. Năm 1407 nổ ra cuộc nội chiến giữa hai phe Armagnacs và Bourguignons, tới 1420 mới kết thúc[24]. Chiến tranh Trăm năm vẫn tiếp tục, Paris nằm trong phần lãnh thổ do người Anh kiểm soát. Năm 1429, Jeanne d'Arc thất bại trong việc đánh đổ người Anh và đồng minh là Bourguignons rồi bị thiêu sống năm 1431. Tới năm 1453, thời vua Charles VII, chiến tranh kết thúc. Nhưng Charles VII và con trai là Louis XI lại chuyển đến Val de Loire.

Trong khoảng từ 1422 đến 1500, dân số Paris tăng lên, từ 100 ngàn thành 150 ngàn người. Giữa thế kỷ 16, tuy kinh tế có phát triển nhẹ, nhưng thiếu vắng triều đình, Paris chuyển thành một thành phố hành chính và tư pháp[25].

[sửa] Từ Phục Hưng tới thế kỷ 18
Paris năm 1607

Vào thời kỳ Phục Hưng, triều đình vẫn ở Val de Loire. Paris tiếp tục được mở rộng nhưng khá lộn xộn. Năm 1500, quy tắc xây dựng đô thị đầu tiên được ban bố[26]. Tới năm 1528, François I chính thức chuyển về Paris. Theo ý muốn của nhà vua, ở Collège de France, giáo dục hiện đại hướng đến chủ nghĩa nhân đạo và khoa học chính xác. Dưới sự trị vì của François I, Paris đạt tới 280.000 người và tiếp tục là thành phố đông dân nhất tây Âu[27].

Từ 1562 tới 1598 là khoảng thời gian Chiến tranh tôn giáo với 8 cuộc xung đột liên tiếp. Ngày 24 tháng 8 năm 1572, dưới thời Charles IX, đã xảy ra vụ Thảm sát Ngày lễ Thánh Barthélemy. Những người Công giáo tàn sát những người Kháng Cách khắp Paris với số nạn nhân trong khoảng 2 ngàn tới 10 ngàn người[28]. Giáo hội Pháp, đặc biệt ở Paris, nổi dậy chống lại vua Henri III vào năm 1588. Ngày 2 tháng 8 năm 1589, Henri III bị ám sát, Henri de Navarre trở thành vua Henri IV của Pháp năm 1589. Paris, mặc dù đổ nát và hoang tàng đã không mở cửa cho nhà vua cho tới tận 1594. Năm 1610, một kẻ cuồng tín ám sát Henri IV trên phố Ferronnerie, Paris.

Năm 1648, một vụ nổi loạn của dân Paris là nguyên nhân khiến kinh tế giảm sút. Mặc dù số lượng người chết cao hơn số lượng sinh, nhưng dân số Paris vẫn đạt tới 400.000 nhờ những cuộc di cư từ các tỉnh. Thời kỳ này, Paris là một thành phố thảm hại và kém an ninh. Khu phố Caire và Réaumur, ở quận Quận 2 ngày nay, tràn ngập trộm cắp và ăn mày, được gọi là Cour des miracles. Từ năm 1656, nhờ trung tướng cảnh sát Gabriel Nicolas de La Reynie, nó mới dần bị dẹp bỏ[29].

Kể từ Louis XIII, và tiếp đó là Louis XIV, các vị vua Pháp chuyển đến sống tại cung điện Versailles. Năm 1682 triều đình cũng chuyển về Versailles, Jean-Baptiste Colbert trở thành người quản lý Paris. Mặc dù Versailles nằm rất gần Paris, nhưng trong suốt thời gian trị vì Louis XIV chỉ đến Paris 24 lần để dự các buổi lễ chính thức[30]. Năm 1715, công tước Philippe II, khi đó là nhiếp chính, rời Versailles về Palais-Royal trong Paris. Tiếp đó vị vua trẻ Louis XV sống tại cung điện Tuileries. Một lần nữa, triều đình quay về Paris. Nhưng từ 1722, Louis XV lại trở lại cung điện Versailles[31].

Trong thế kỷ 18, Paris trở thành trung tâm tri thức, nơi sản sinh những tư tưởng của Khai sáng, là thời kỳ hoàng kim của các phòng khách văn học. Thế kỷ 18 còn là giai đoạn Paris phát triển mạnh mẽ về kinh tế khiến dân số tăng nhanh, đạt tới con số 640.000 người[32] trước khi nổ ra Cách mạng Pháp. Thành phố khi đó trải rộng bằng khoảng 6 quận trung tâm của Paris hiện nay, vườn Luxembourg đánh dấu ranh giới phía tây. Tuy ở Versailles, Louis XV vẫn yêu thích thành phố, quyết định xây dựng quảng trường Louis XV - tức quảng trường Concorde - cùng việc mở ra trường quân sự École militaire vào năm 1752[33]. Và hơn hết là việc xây dựng một nhà thờ ở Sainte-Geneviève vào năm 1754, chính là Điện Panthéon[34].

[sửa] Các mạng Pháp và Đế chế
Lễ Fédération, 14 tháng 7 năm 1790

Cách mạng Pháp được bắt đầu ở Versailles với sự triệu tập Hội nghị các đẳng cấp và sau đó là Lời tuyên thệ Jeu de paume, những người thuộc Đẳng cấp thứ ba tự thành lập quốc hội. Nhưng nguyên nhân chính của cách mạng là ở Paris: những người dân bị ảnh hưởng bởi khủng hoảng kinh tế, giá bánh mỳ tăng, nhạy cảm với chính trị bởi các tư tưởng Khai sáng và oán giận triều đình cùng tầng lớp quý tộc[35].

Việc chiếm ngục Bastille ngày 14 tháng 7 năm 1789 là bước đầu tiên. Jacques de Flesselles - prévôt des marchands của thành phố, tương đương thị trưởng - bị giết. Ngày 15 tháng 7, nhà thiên văn Jean Sylvain Bailly tới Tòa thị chính trở thành thị trưởng đầu tiên của Paris. Đến cuối tháng 7 thì tinh thần chủ quyền nhân dân lan ra khắp nước Pháp. Ngày 4 tháng 8, Quốc hội tuyên bố bãi bỏ chế độ phong kiến. Ngày 5 tháng 10, những người nổi dậy tới Versailles vào buổi tối. Sáng ngày 6, họ chiếm lâu đài và buộc nhà vua phải quay trở lại Paris, trú ngụ ở cung điện Tuileries. Sau đó một Quốc hội lập hiến được triệu tập ở Tuileries ngày 19 tháng 10[36].

Ngày 14 tháng 7 năm 1790, lễ hội Fédération được tổ chức ở Champ-de-Mars mừng một năm ngày phá ngục Bastille. Quốc hội với nhiều bè phái dẫn tới mâu thuẫn. Đa số vẫn ủng hộ chế độ quân chủ, đã đi đến thỏa thuận cho vua Louis làm một đấng quân vương bù nhìn. Tình hình chính trị rối loạn đẩy Pháp vào cuộc chiến tranh với Áo và các đồng minh. Ngày 20 tháng 4 năm 1792, Pháp khai chiến với Áo, tình hình trong nước hỗi loạn. Đêm 9 tháng 7 năm 1792, những người cách mạng chiếm Tòa thị chính thành phố. Trong ngày 10 tháng 8, đám đông vây hãm cung điện Tuileries với sự ủng hộ của chính quyền thành phố mới. Vua Louis XVI cùng hoàng gia bị tống giam ở Tour du Temple. Ngày 21 tháng 9 năm 1792, chính quyền tuyên bố chấm dứt chế độ quân chủ và lập ra nền Cộng hòa. Ngày 21 tháng 1, tại quảng trường Louis XV - được đặt tên lại là quảng trường Cách mạng - Louis XVI bị hành quyết bởi tội danh âm mưu chống lại tự do nhân dân và an ninh chung. Sau đó tới Marie-Antoinette, Danton, Lavoisier và Robespierre cùng khoảng 1200 người khác bị ghép vào tội phản cách mạng, lĩnh án tử hình[37].

Thời kỳ Cách mạng không phải là giai đoạn tốt cho việc phát triển thành phố. Rất ít công trình được xây dựng và nhiều nhà thờ, tu viện bị phá hủy. Đến thời kỳ Đốc chính, một số công trình phong cách Tân cổ điển mọc lên. Vào năm 1800, dân số Paris khoảng 548.000 người. Đến năm 1806, nhờ các cuộc di cư từ các tỉnh, dân số Paris lên đến 650.000 người[32]. So với London, từ giữa thế kỷ 18, Paris bị bỏ xa về kinh tế lẫn dân số. Năm 1800, dân số London đã xấp xỉ 1.000.000 người.

Năm 1799, Napoléon Bonaparte lên nắm quyền. Ngày 2 tháng 12 năm 1804, Napoléon nhận tôn phong hoàng đế từ giáo hoàng Pie VII tại nhà thờ Đức Bà. Paris tiếp tục là thủ đô của Đệ nhất đế chế Pháp.

[sửa] Từ thời kỳ Khôi phục tới Công xã Paris
Đại lộ Opéra sau cải tạo Paris thời Đệ nhị đế chế, tranh của Camille Pissarro

Sự sụp đổi của Đệ nhất đế chế vào 1814 và 1815 dẫn đến việc quân đội Anh và Nga tới đồn trú ở Paris. Louis XVIII trở về từ nơi lưu đày, ngụ tại cung điện Tuileries.

Louis XVIII và Charles X, rồi cả nền Quân chủ tháng bảy ít bận tâm tới quy hoạch đô thị Paris. Giai cấp công nhân phát triển mạnh, sống chen chúc trong các khu phố trung tâm, mật độ tới 100.000 người một km². Dịch tả năm 1832 sát hại 32.000 người. Vào năm 1848, 80 % số người chết bị chôn ở các huyệt tập thể và hai phần ba dân Paris quá nghèo để trả tiền thuế. Những người dân bị bần cùng hóa tiếp tục nổi dậy khiến Charles X, rồi Louis-Philippe phải thoái vị.

Đây cũng là giai đoạn Paris có nhiều phát triển. Năm 1825, việc xây dựng kênh Saint-Martin hoàn tất. Ngày 26 tháng 8 năm 1837, tuyến đường sắt đầu tiên của Pháp hoàn thành, nối Paris với Saint-Germain-en-Laye. Các nhà ga Saint-Lazare, Gare du Nord, các tuyến đường sắt Paris-Orléans, Paris-Rouen được xây dựng mở ra kỷ nguyên đường sắt. Năm 1825, chiếu sáng công cộng bằng khí gaz được thử nghiệm ở quảng trường Vendôme. Và tới năm 1843, chiếu sáng bằng điện được thử nghiệm ở quảng trường Concorde. Xã hội phức tạp thời kỳ này được phản ánh qua các tác phẩm của Balzac, Victor Hugo hay Eugène Sue.

Đệ nhị đế chế bắt đầu từ năm 1852. Dưới thời Napoléon III, Paris có những thay đổi triệt để. Trong vòng không đến 20 năm, từ một thành phố với cấu trúc cũ, Paris trở thành một thành phố hiện đại. Napoléon III cùng nam tước Haussmann có những ý tưởng chính xác về quy hoạch thành phố: các con phố, đại lộ được vẽ lại, quy định về mặt ngoài các ngôi nhà, bố trí các không gian xanh... Ngày 1 tháng năm 1860, một đạo luật cho phép sát nhập một loạt hạt xung quanh với Paris. Từ 12 quận với 3.288 hecta, Paris trở thành 20 quận với tổng diện tích 7.088 hecta. Sự phát triển đô thị còn tiếp tục vào cuối thế kỷ 19, đầu thế kỷ 20.

Trong cuộc chiến tranh Pháp-Phổ, năm 1870 Paris bị quân đội Phổ vây hãm trong nhiều tháng. Ngày 8 tháng 2 năm 1871, một chính phủ mới được bầu. Tới ngày 26 tháng 2, một hiệp định sơ bộ được ký ở Versailles chuẩn bị cho hiệp ước Frankfurt - mà nước Pháp quá thua thiệt - sau đó. Tới ngày 1 tháng 5, mang tính tượng trưng, những nhóm quân Phổ vào Paris diễu hành trên đại lộ Champs-Élysées. Dân chúng Paris bất mãn, nổi dậy ngày 18 tháng 5 năm 1871, là sự bắt đầu của Công xã Paris. Adolphe Thiers cùng chính phủ phải tạm thời chuyển về Versailles ngày 20 tháng 3. Từ 22 tới 28 tháng 5 là Tuần lễ đẫm máu kết thúc Công xã Paris[38],[39].

[sửa] Từ Belle Époque tới Thế chiến thứ hai
Tháp Eiffel trong Triển lãm thế giới năm 1900

Trong thời kỳ Belle Époque, Paris có những bước phát triển kinh tế quan trọng. Năm 1913, thành phố có tới một ngàn công ty với một triệu nhân công[40]. Trong khoảng thời quan 1900 tới 1913, sau sự ra đời của điện ảnh, 175 rạp chiếu phim được mở ở Paris. Các đại cửa hàng cũng bắt đầu xuất hiện, mở đầu là Le Bon Marché, rồi tới La Samaritaine, Galeries Lafayette... Hai cuộc triển lãm thế giới vào năm 1889 và 1900 minh chứng cho giai đoạn hoàng kim của Belle Époque. Tháp Eiffel xây dựng nhân triển lãm năm 1889, kỷ niệm 100 năm Cách mạng Pháp. Tuyến tàu điện ngầm đầu tiên cùng Grand Palais, Petit Palais và cầu Alexandre-III hoàn thành năm 1900. Công nghiệp phát triển chuyển ra ngoài ngoại thành: hãng ô tô Renault ở Boulogne-Billancourt và Citroën ở Suresnes. Một số lĩnh vực khác, như ngành in và báo chí, vẫn ở lại trong nội ô thành phố[41]. Belle Époque cũng là thời kỳ mà Paris trở thành trung tâm văn hóa của thế giới. Thành phố sản sinh ra nhiều nghệ sĩ lớn cùng rất nhiều các nhà văn, họa sĩ nổi tiếng của Pháp và khắp nơi trên thế giới tới Paris.

Năm 1910, sông Seine với một trận lụt thế kỷ đã làm thành phố thiệt hại tới ba tỷ franc[42]. Trong Thế chiến thứ nhất, Paris tránh được những trận đánh nhưng phải chịu các buộc ném bom và nã pháo của quân đội Đức. Tuy vậy các cuộc ném bom này chỉ lẻ tẻ và mang tính chất tâm lý[43]. Vào khoảng thời gian giữa hai cuộc thế chiến, thành phố phải đối mặt với những khủng hoảng về kinh tế và xã hội. Để giải quyết vấn đề nhà ở, những chung cư bình dân được lập nên. Bên cạnh đó, ngoại ô cũng được chia lô để xây dựng các ngôi nhà. Vào năm 1921, dân số Paris lên đến 2.906.000 người[44].

Trong Thế chiến thứ hai, nước Pháp đầu hàng, Chính phủ của thống chế Pétain chuyển đến Vichy. Paris trở thành trụ sở chỉ huy của quân đội Đức tại Pháp[45]. Ngày 16 và 17 tháng 7 năm 1942, 12.884 người Do Thái - cả phụ nữ và trẻ em - bị bắt[46]. Ngày 6 tháng 6 năm 1944, các lực lượng Đồng Minh đổ bộ vào bờ biển Normandie và tới ngày 25 tháng 8, Paris được giải phóng. Trước khi rút quân, tướng Dietrich von Choltitz đã trái lệnh Adolf Hitler, không cho phá hủy thành phố[47].

[sửa] Paris đương đại

Năm 1956, Paris trở thành thành phố sinh đôi của Roma, như một biểu tượng của sự hòa giải sau Thế chiến thứ hai[48]. Trong nhiệm kỳ của tổng thống Charles de Gaulle, từ 1958 tới 1969, nhiều sự kiện chính trị đã diễn ra ở thủ đô. Ngày 17 tháng 10 năm 1961, một cuộc biểu tình cho nền độc lập của Algérie bị cảnh sát đàn áp, ước tính 32 tới 325 người chết[49]. Từ ngày 22 tháng 3 năm 1968, một phong trào sinh viên, bắt đầu từ Đại học Nanterre lan dần tới khu phố La Tinh trở thành một vụ bạo loạn. Đỉnh điểm ngay 13 tháng 5, một cuộc biểu tình với 800.000 người chống lại cảnh sát. Phải sau hai tháng, tình hình mới yên tĩnh trở lại[50].

Vào thời kỳ tiếp theo, các tổng thống Pháp cho xây dựng nhiều công trình hiện đại cả trong Paris và ngoại ô. Từ những năm 1960, khu đô thị hiện đại La Défense dần xuất hiện. Vào năm 1976, chính phủ lần đầu tiên chấp nhận một hội đồng thị chính độc lập kể từ 1871. Jacques Chirac trở thành thị trưởng Paris đầu tiên kể từ 1871 và giữ chức vụ này cho tới tận 16 tháng 5 năm 1995. Trong nhiệm kỳ của tổng thống François Mitterrand, luật ngày 31 tháng 12 năm 1982 cho phép mỗi quận của Paris có một quận trưởng và hội đồng riêng[51].

Thị trưởng của Paris hiện nay là Bertrand Delanoë, đảng viên Đảng xã hội, được bầu năm 2001. Bertrand Delanoë theo đuổi những chính sách giảm lượng ô tô trong thành phố, khuyến khích phương tiện giao thông công cộng cùng xe đạp và đi bộ. Cũng trong nhiệm kỳ của Bertrand Delanoë, một số hoạt động, lễ hội như Nuit Blanche, Paris-Plage bắt đầu được tổ chức hằng năm.


Thư viện François-Mitterrand nhìn từ sông Seine
Thư viện François-Mitterrand nhìn từ sông Seine

[sửa] Dân số

Bài chi tiết: Dân số Paris và Vùng đô thị Paris

Không giống với các thủ đô khác, địa giới của Paris chỉ bao gồm 20 quận. Khu vực ngoại ô nằm ngoài 20 quận này tuy được đô thị hóa từ thế kỷ 19 và có mật độ dân số rất cao nhưng đều thuộc về các tỉnh khác của vùng Île-de-France. Vì vậy tồn tại các khái niệm nội ô Paris, khu vực đô thị Paris, vùng đô thị Paris.

Theo ước tính của Viện Thống kê và Nghiên cứu kinh tế quốc gia Pháp, dân số nội ô thành phố Paris vào 1 tháng 1 năm 2004 khoảng 2.142.800 người[52], đứng thứ năm trong Liên minh châu Âu. Số dân cư này sống trên một diện tích 10.540 hecta, tức mật độ dân số Paris là 20.408 người trên một km², thuộc hàng cao nhất châu Âu.

Theo điều tra năm 1999, khu vực đô thị Paris với 396 xã có dân số là 9.644.507[53]. Cũng năm 1999, vùng đô thị Paris, gồm tổng cộng 1584 xã chịu ảnh hương bởi thủ đô, có dân số 11.174.743 người[4], đứng thứ 22 trong các đô thị lớn trên thế giới thế giới.

[sửa] Tổ chức hành chính
Tòa thị chính Paris

Bài chi tiết: Thị chính Paris và Quận của Paris

Theo luật ngày 10 tháng 7 năm 1964[54], và có hiệu lực từ 1 tháng 1 năm 1968, về tổ chức lại vùng Paris: thành phố Paris là một xã của Pháp (commune), đồng thời là tỉnh của Pháp (département). Trước đó, từ năm 1790, Paris từng là tỉnh lỵ của tỉnh Seine.

Ngược lại với các thủ phủ khác của Pháp, không có sự liên quan về thuế khóa giữa Paris và ngoại ô của thành phố. Cũng phải xác định rằng địa hạt của thành phố Paris chỉ bao gồm phần trung tâm, khác với các thủ đô khác trên thế giới.

Tỉnh Paris chỉ gồm một xã duy nhất, và được chia nhỏ thành 20 quận. Trong lịch sử, vào 11 tháng 10 năm 1795, Paris được chia làm 12 quận. Cách phân chia này kéo dài tới năm 1860, khi một số phần ngoại ô được sát nhập vào Paris, và thành phố được chia thành 20 quận như ngày nay. Tuy thế, trong bầu cử, Paris lại được chia thành 21 khu vực cử tri.

[sửa] Quy chế

Quy chế của Paris đã từng thay đổi nhiều lần. Từ 26 tháng 3 tới 22 tháng 5 năm 1871, Paris là trụ sở của chính quyền khởi nghĩa Công xã Paris với hội đồng dân chủ được bầu lên. Bắt đầu Đệ tam cộng hòa, bộ luật được ban bố ngày 5 tháng 4 năm 1884 trao quyền hành pháp cho tỉnh trưởng tỉnh Seine và quyền cảnh sát cho cảnh sát trưởng thành phố. Hội đồng Paris, do thành phố bầu, mỗi năm chỉ định một chủ tịch có chức năng đại diện. Paris không có thị trưởng. Ngân sách thành phố do Nhà nước phê chuẩn.

Luật ngày 31 tháng 12 năm 1975, có hiệu lực vào năm 1977 khi bầu cử thành phố, đã thiết lập Hội đồng Paris. Hội đồng này vừa là hội đồng thị chính, vừa là hội đồng chung, gồm 109 thành viên là những người bầu lên thị trưởng Paris. Các ủy ban của quận giữ vai trò tư vấn. Cảnh sát trưởng được Nhà nước bổ nhiệm giữ vai trò cảnh sát. Cuối cùng, luật ngày 31 tháng 12 năm 1982 mở rộng quyền lực của Hội đồng Paris, đóng vai trò chính về mặt ngân sách và thiết lập các Hội đồng quận. Các chức năng về quản lý hành chính trật tự xã hội được chia sẻ giữa thị trưởng và cảnh sát trưởng.

[sửa] Ngân sách và thuế
Conciergerie từng là một nhà tù, nơi giam giữ Marie-Antoinette

Ngân sách của thành phố năm 2007 lên đến 6,827 tỷ euro, trong đó 5,331 tỷ dành cho bộ máy hành chính và 1,495 tỷ dành cho đầu tư[55].

Hội đồng Paris quay lại tỷ lệ đánh thuế giống như năm 2000: 8,8 % thuế cư trú; 7,11 % thuế đất xây dựng; 13,5 % thuế đất không xây dựng và 12,35% thuế kinh doanh, sản xuất[56]. Thuế khóa chiếm 53,2 % nguồn thu của thành phố[57].

[sửa] Tư pháp

Tòa án lớn Paris nằm tại Palais de Justice trên đảo Île de la Cité. Đây là nơi xét xử nhiều vụ án lớn nhất của Pháp. Mỗi quận còn có một tòa án riêng. Tòa án thương mại của Paris cũng nằm trên đảo Île de la Cité. Tòa án cảnh sát ở phố Ferrus Quận 14 còn Hội đồng hòa giải lao động nằm trên phố Louis-Blanc Quận 10. Ngoài ra Paris còn có ba phòng giúp tư vấn về những thông tin pháp lý tại các Quận 10, 14 và 17[58].

Thành phố Paris có những nhà tù nổi tiếng, đi vào lịch sử: Bastille được hoàn thành năm 1370 bị phá trong Cách mạng Pháp; Conciergerie từng là nơi giam giữ Marie-Antoinette cùng một số nhân vật hoàng gia cũng trong thời gian Cách mạng; một phần của lâu đài Vincennes cũng từng là nhà tù.

[sửa] Kinh tế

Bài chi tiết: Kinh tế Île-de-France

Khu vực La Défense

Vùng Île-de-France là một trong những khu vực kinh tế quan trọng nhất thế giới. Vào năm 2006, GDP của Île-de-France là 500,839 tỷ euro, tương đương 628,9 tỷ đô la[59]. Giả sử là một quốc gia, Île-de-France sẽ đứng thứ 17 thế giới, xấp xỉ với Hà Lan[60]. Mặc dù khu vực đô thị Paris có dân số đứng khoảng thứ 20 trong các khu vực đô thị lớn trên thế giới, nhưng GDP của Paris đứng thứ 4, chỉ sau Tokyo, New York, Los Angeles, và Chicago[61].

Hoạt động kinh tế ở khu vực Paris cũng đa dạng, không đặc trưng giống các thành phố kinh tế lớn khác như Los Angeles với ngành công nghiệp giải trí, hay London và New York với lĩnh vực tài chính. Theo số liệu của INSEE vào 31 tháng 12 năm 2004, vùng Île-de-France có 18.548 người làm việc trong lĩnh vực nông nghiệp, công nghiệp có 847.802 lao động, còn các ngành dịch vụ chiếm đến 4.476.415 người. Tuy nông nghiệp chiếm tới 50 % diện tích đất của toàn vùng, nhưng số nông dân chỉ là 7.600 người. Vào năm 2002, tổng sản phẩm nông nghiệp của Île-de-France đạt 750 triệu euro. Ở công nghiệp, con số đó là 67,25 tỷ euro với các lĩnh vực chủ yếu như: sản xuất hàng tiêu dùng, xây dựng, xe hơi, năng lượng... Còn ngành dịch vụ lên tới 328,225 tỷ euro, tương đương 82,8 %.

Nội ô Paris tập trung một số lượng lớn lao động, gần 1.650.600 vào năm 2004, chiếm 31 % số nhân lực của vùng. Tiếp theo đó là Hauts-de-Seine với 848.200, tương đương 16 % [62]. Vào năm 2002, mức lương trung bình ở Paris là 19 euro một giờ, cao hơn một chút so với toàn Île-de-France: 18,2 euro. So với trung bình của toàn nước Pháp là 13,1 euro một giờ thì nó vượt khá xa. Nhưng lại tồn tại một chênh lệch lớn: 10 % những nhân công hưởng lương cao nhất nhận được gấp bốn lần 10 % hưởng lương thấp nhất. Còn toàn vùng, tỷ lệ này là 3,7 và ở các tỉnh là 2,6. Mặt khác, còn có sự không đồng đều về mặt địa lý: ở Quận 8, lương trung bình một giờ là 24,2 euro, cao hơn 82 % so với Quận 20: 13,3 euro. Nhưng ngược lại, sự chênh lệch lương giữa nam giới và nữ giới chỉ 6 %, trong khi ở các tỉnh lên đến 10 %[63].

[sửa] Các khu phố văn phòng

Paris thuộc khu vực kinh tế thứ ba - không trực tiếp sản xuất. Thành phố là nơi đặt trụ sở, văn phòng nhiều công ty lớn của Pháp cũng như thế giới. Sở giao dịch chứng khoán Paris với gần 400 ngân hàng và công ty, được xem như đứng thứ tư thế giới, sau Tokyo, New York và London.

Được phát triển từ những năm 1960, khu vực La Défense ở phía tây thành phố với các nhà chọc trời như tháp Areva, tháp EDF, tháp Gan... có tới 3 triệu m² văn phòng và tập trung 150.000 nhân viên. Có thể thấy ở đây sự hiện diện của 1.500 công ty, trong đó có 14 trong 20 công ty hàng đầu của Pháp và 15 trong 50 công ty hàng đầu của thế giới[64]. Vẫn có những dự án phát triển tiếp khu vực này với nhiều nhà chọc trời sẽ được thực hiện trong tương lai 2010 đến 2015. Một khu phố văn phòng khác thuộc trung tâm thành phố, quanh nhà hát Opéra Garnier. Tuy có một vài trò quan trọng nhưng ở đây giá bất động sản quá cao và diện tích các văn phòng rất giới hạn.

Một vài khu vực vẫn tiếp tục được quy hoạch. Paris Rive Gauche ở Quận 13 là dự án quan trọng nhất hiện nay. Hay ở ngoại ô, các địa điểm có giá bất động sản thấp hơn, như Plaine Saint-Denis thuộc tỉnh Seine Saint-Denis hoặc về phía sân bay Charles-de-Gaulle[65].

[sửa] Du lịch

Bài chi tiết: Du lịch Paris

Sacré-Cœur, một trong những điểm thu hút nhất

Du lịch, với khái niệm hiện đại, chỉ trở nên thực sự quan trọng ở Paris sau việc xuất hiện của đường sắt vào những năm 1840. Và bắt đầu từ năm 1855, các Triển lãm thế giới đã thu hút số lượng lớn du khách, cũng là dịp giúp Paris có thêm nhiều công trình mới, trong đó nổi tiếng nhất chính là tháp Eiffel vào năm 1889. Các công trình của Paris, cùng với các giá trị về văn hóa, đã giúp du lịch thành phố đặc biệt phát triển.

Lĩnh vực du lịch hiện nay đóng một vai trò quan trọng trong nền kinh tế Paris, chiếm 12,8 % nhân công của thành phố, tức 147.000 người. Các du khách chiếm 50 % số người tới thăm bảo tàng, 8 % doanh số của Công ty giao thông công cộng Paris RATP, và cuối cùng là 60 % khách trọ của các khách sạn[66]. Năm 2005, toàn vùng Île-de-France có 2.508 khách sạn với 154.745 phòng, trong đó 1.534 khách sạn nằm trong Paris. Tuy là một thành phố đắt đỏ, nhưng giá các khách sạn 2 sao của Paris lại thấp, đứng thứ 17 trên tổng số 20 đô thị lớn của thế giới. Ngược lại, các khách sạn sang trọng của Paris lại thuộc hạng đắt nhất, sau Genève[67].

Năm 2006, Paris đón tổng cộng 27 triệu khách du lịch, trong đó 17 triệu khách nước ngoài. Còn toàn vùng Île-de-France con số lên đến 44 triệu. Vào năm 2006, năm mươi địa điểm văn hóa hàng đầu của thành phố đã có 69,1 triệu lượt viếng thăm, tăng 11,3% so với năm 2005. Nhà thờ Đức Bà đón 13,5 triệu du khách, là công trình thu hút nhất nước Pháp. Tiếp theo, nhà thờ Sacré-Coeur với 10,5 triệu, viện bảo tàng Louvre với 8,3 triệu, tháp Eiffel 6,7 triệu, trung tâm Pompidou 5,1 triệu, Cité des sciences et de l'industrie trong công viên La Villette và bảo tàng Orsay ngang nhau với 3 triệu lượt khách viếng thăm[68]. Ngoài ra công viên Disneyland nằm ở ngoại ô Paris mỗi năm cũng thu hút 12,5 triệu lượt khách[69].

Tuy là thủ đô thu hút nhất trên thế giới, nhưng Paris lại là một trong những thành phố đắt nhất và bị cho là kém hiếu khách. Theo cuộc một điều tra được thực hiện bởi văn phòng Global Market Insite về 60 thành phố trên thế giới, qua ý kiến của 14.000 người[70], Paris đứng đầu là thành phố đẹp nhất, năng động nhất nhưng đứng thứ 52 về chất lượng đón tiếp[71]. Chính quyền thành phố đã có những cố gắng để thay đổi điều này. Trên truyền hình xuất hiện những đoạn phim ngắn tự chế giễu về tính kém hiếu khách của người dân Paris.

[sửa] Xã hội

[sửa] Khác biệt xã hội
Những người giàu có sống ở phía tây thành phố, trong khi phía đông bắc tập trung dân cư nghèo nhất và có gốc nhập cư

Tương tự ở một vài thành phố lớn khác như London hay New York, sự tăng giá liên tục của bất động sản cho thấy những dân cư nghèo và trung bình dần được thay thế bằng một tầng lớp mới khá giả hơn. Ở Paris, sự vận động này phổ biến ngay cả ở những khu phố được xem là bình dân, như Quận 10 hay một số khu vực gần ngoại ô như Montreuil thuộc Seine-Saint-Denis. Paris là thành phố đứng thứ 12 nước Pháp về tỷ lệ phải đóng thuế tài sản: 34,5 hộ trên 1.000 người dân. Năm 2006, 73.362 gia đình khai thuế tài sản trên 1.961.667 euro[72][73]. Với 27.400 euro thu nhập trung bình cho mỗi người vào 2001, các gia đình Paris ở mức sung túc nhất nước Pháp. Bốn tỉnh dẫn đầu khác cũng đều thuộc Île-de-France: Hauts-de-Seine, Yvelines, Essonne và Val-de-Marne. Điều này phản ánh sự tập trung nguồn nhân lực cao ở khu vực Paris.

Nhưng mặc dù Paris mang hình ảnh của một thành phố giàu có với những tầng lớp cao và quan trọng của xã hội, ngay trong nội thành Paris thực tế vẫn có những chênh lệch. Sự khác biệt truyền thống đánh dấu bởi những người dân phía Tây thường giàu có hơn phía Đông. Thu nhập trung bình những người dân Quận 7 cao nhất, 31.521 euro trên một người một năm vào 2001. Còn ở Quận 19, con số này là 13.759 euro. Người dân ở các Quận 6, 7, 8 và 16 có thu nhập cao hơn các Quận 10, 18, 19, 20 - là những quận kém nhất[74]. Những người nghèo cũng tồn tại ở Paris: 12% số gia đình Paris, tức 210.000 người, sống dưới ngưỡng 670 euro mỗi tháng. Tỷ lệ này được đưa ra vào năm 2001, khi đó mức trung bình của vùng Île-de-France là 11,2%. Còn toàn nước Pháp là 13,7%[75].

Sự khác biệt xã hội này còn mang cả tính chủng tộc: 32,6 % các gia đình Paris có gốc ngoài Liên minh châu Âu ở mức nghèo, trong khi đó con số với những gia đình Pháp là 9,7 %[76]. Các Quận 18, 19 và 20 tập trung tới 40% dân nghèo của Paris và nhiều khu phố còn kèm theo các khó khăn xã hội khác, như thất nghiệp cao, điều kiện giáo dục, y tế cũng kém hơn. Đây cũng là khu vực đón tiếp nhiều người nhập cư đến từ Bắc Phi và một số nước gần Sahara. Chênh lệch mức sống phân bố theo địa lý còn kéo dài ra cả ngoài ngoại ô. Các xã thuộc Hauts-de-Seine gần Quận 16 giàu có hơn các xã thuộc Seine-Saint-Denis gần Quận 19.

Những khác biệt về mặt xã hội còn có thể thấy ở một số khu phố xuất hiện các cộng đồng đặc thù. Khu phố Le Marais thu hút nhiều người đồng tính. Cộng đồng Do Thái quy tụ quanh phố Rosiers từ thế kỷ 13. Phường Olympiades Quận 13 là nơi tập trung những người Trung Quốc, Việt Nam, Lào... tạo nên khu phố châu Á lớn nhất ở châu Âu. Khu phố La Tinh, với các trường học và công trình, luôn đông đúc sinh viên và khách du lịch.

[sửa] Gia đình

Tương tự nhiều thành phố trung tâm khác, Paris có nhiều sinh viên, thanh niên và người già hơn trung bình của cả nước Pháp. Vì thế số gia đình dường như ít hơn. Vào năm 1999, trong số các gia đình Paris, có 22 % hợp thành bởi một cặp vợ chồng với ít nhất một con nhỏ hơn 25 tuổi. Số gia đình này, với tổng cộng 865.000 người, chiếm 40,7 % dân số Paris. Ngược lại có 27 % sống độc thân và 19 % sống đôi. Tức tổng cộng có khoảng 47% là độc thân trên giấy tờ, trong khi tỷ lệ đó của toàn nước Pháp là 35 %. Có 37 % số người Paris đã kết hôn, còn cả nước Pháp tỷ lệ là 50 %.

Tỷ lệ số gia đình chỉ có bố hoặc mẹ của Paris cũng cao hơn trung bình nước Pháp. Vào năm 1999, trong khi cả nước Pháp là 19 % thì ở Paris là 27 %, chiếm 7,7 % dân số. Điều đó có thể cho thấy tỷ lệ ly hôn cũng cao: trên tổng số 100 cặp kết hôn có 55 cặp ly hôn sau đó. Tỷ lệ sinh của Paris cao hơn trung bình nước Pháp: 14,8 ca sinh trên 1.000 dân so với con số 13,2 của cả nước. Ngược lại, tỷ lệ sinh 1,75 con trên một gia đình của Paris thấp hơn mức trung bình 1,87 của cả vùng và 1,86 của cả nước Pháp. Trong đó 50 % số gia đình Paris chỉ có một con và 17 % có ba con hoặc hơn. Lý do bởi giá bất động sản cao, các gia đình thường sống trong một diện tích nhỏ hẹp[77].

[sửa] Nhà ở
Khu Masséna thuộc dự án nhà ở Italie 13 bắt đầu vào thập niên 1960

Hơn một nửa - 58,1 % vào năm 1999 - số căn hộ của Paris chỉ gồm một hoặc hai phòng[78]. Điều đó có thể cho thấy một phần khá lớn dân Paris sống độc thân hoặc là các cặp không con. Với lý do các căn hộ không có diện tích rộng và giá bất động sản quá cao khiến nhiều gia đình chuyển ra sống ngoài ngoại ô. Nhưng sự lựa chọn này kéo theo những bất lợi trong việc phải di chuyển vào thành phố hàng ngày để làm việc. Những người quyết định ở lại cũng đối mặt với một số khó khăn: dân số quá đông, tâm lý stress của đô thị, ô nhiễm, giá cả đắt đỏ, kém an ninh... Về thâm niên các tòa nhà, vào năm 1999, 55,4 % được xây trước 1949, và chỉ có 3,8 % xây sau 1990[79].

Toàn bộ thành phố, số lượng nhà ở xã hội chiếm hơn 17 %. Thế nhưng tỷ lệ này có sự không đồng đều, mười quận đầu tiên thuộc khu vực lịch sử trung tâm chỉ chiếm 6 % số nhà ở xã hội của thành phố. Trong khi đó ba Quận 13, 19 và 20 chiếm tới 47 % với con số 96.000 và năm 1999. Nếu thêm vào đó các Quận 12, 14, 15 và 18 thì có thể thấy vành đai phía nam và đông bắc chiếm tới 81 % số nhà ở xã hội của Paris[80].

Giá cả bất động sản ở Paris thuộc hàng cao nhất châu Âu và thế giới góp phần làm cuộc sống ở thành phố này trở nên đắt đỏ. Vào năm 2007, giá nhà trung bình các chung cư cao cấp đạt tới 12.600 euro một mét vuông[81][82]. Ở một số khu phố sang trọng, con số còn có thể cao hơn nữa.

[sửa] Nhập cư

Xem thêm: Người Việt ở Paris

Hiệu McDonald's ở khu phố Tàu thể hiện sự giao thoa văn hóa

Như đã được ghi trong hiến pháp, các cuộc điều tra dân số ở Pháp không đặt những câu hỏi thuộc về chủng tộc hay tôn giáo, nhưng có thu thập những thông tin về nơi sinh. Qua những con số này, có thể thấy Paris là nơi đa văn hóa nhất toàn châu Âu. Theo cuộc điều tra năm 1999, có 19,4 % dân số của thành phố sinh ngoài lãnh thổ chính quốc Pháp[83]. Cũng theo số liệu của cuộc điều tra, 4,2 % dân vùng Paris là những người mới nhập cư, tới Pháp trong khoảng từ 1990 đến 1999, trong đó nhiều nhất là từ Trung Quốc và châu Phi[84]. Mặt khác, vùng Paris có khoảng 15 % là tín đồ Hồi giáo[85][86].

Làn sóng nhận cư quốc tế đầu tiên về Paris được bắt đầu từ năm 1820 với các nông dân Đức tới, chạy trốn cuộc khủng hoảng nông nghiệp. Nhiều làn sóng nhập cư khác kéo dài liên tục tới tận ngày nay: những người Ý và Do Thái vào thế kỷ 19, những người Nga sau cách mạng Nga năm 1917, những người dân thuộc địa trong Thế chiến thứ nhất, những người Ba Lan đến vào khoảng thời gian giữa hai cuộc thế chiến, người Tây Ban Nha, Bồ Đào Nha và Bắc Phi những năm 1950 tới 1970, những người Do Thái sau khi một số nước Bắc Phi dành độc lập, những người châu Phi tiếp tục tới Pháp, và những người châu Á tới sau chiến tranh Việt Nam[87].

Những người nhập cư cư trú tập trung thành những khu vực riêng: Quận 18 và 19 gồm những người gốc Phi bắc Sahara, đặc biệt khu Château Rouge và khu Belleville với cả cộng đồng Bắc Phi và cùng Trung Hoa. Quận 13 là nơi có Chợ Tàu, « chinatown » lớn nhất châu Âu. Khắp vùng Île-de-France, cũng có những người nhập cư còn sống rải rác[88].

Những người dân nhập cư, hoặc có gốc nhập cư, không ít đã dành được những thành công. Vào đầu thế kỷ 20, nhà văn Marcel Proust và nghệ sĩ Sarah Bernhardt đều mang một phần máu Do Thái và đã nổi danh khắp thế giới. Tiếp đó là nhà hóa học người Ba Lan Marie Curie, sau khi mất được đưa vào điện Panthéon và in trên tờ 500 franc của Pháp. Tổng thống Pháp hiện nay Nicolas Sarkozy tuy sinh ở Paris nhưng là người gốc Hungary. Còn thị trưởng Paris Bertrand Delanoë sinh tại Tunisia và có bố là người Tunisia.

[sửa] Người vô gia cư
Một người vô gia cư ở Paris

Cũng như tất cả các đô thị lớn, một số lượng không nhỏ người vô gia cư sống trên đường phố của Paris. Vào năm 2005, theo ước tính của viện INSEE, thành phố có khoảng 8.000 người vô gia cư. Nếu so sách với một vài thành phố lớn khác thì số lượng người vô gia cư ở Paris không cao. Tại London, có 50.000 người vô gia cư trên tổng số 7 triệu dân. Tại Berlin, các con số ước tính rất chênh lệch, từ 4.000 tới 10.000 người trên tổng số 3,5 triệu dân. Còn vào năm 2006, con số ở New York là 33.000 người[89].

Ở Paris, 17 % người vô gia cư là nữ giới, và cứ 3 nữ vô gia cư thì một người kèm theo con nhỏ, có thể cùng bố đưa trẻ hoặc không. 57 % số người vô gia cư là độc thân, chỉ có 8 % có gia đình và một phần ba còn lại đã ly hôn hoặc góa. 24 % số đàn ông cư gia cư sinh trong vùng Île-de-France, 37 % sinh tại các vùng còn lại của Pháp và gần 40 % sinh ở nước ngoài. Về tuổi, 48 % các nữ vô gia cư trong khoảng từ 18 tới 30 tuổi. Con số đó ở nam giới là 22 %, và 57 % đàn ông vô gia cư trong khoảng 31 tới 50 tuổi. Với điều kiện sống kém, nhiều người vô gia cư gặp các vấn đề về sức khỏe, cả thể chất lẫn tâm lý. 15% có vấn đề liên quan tới rượu, 20 % có vấn đề về thể chất và 7% về tâm lý. 59 % nam và 78 % nữ vô gia cư có ăn trưa vào tất cả các ngày, chủ yếu là bánh mỳ kẹp. Còn 16% nam và 10% nữ không có bữa trưa nào vào tuần của cuộc điều tra[90].

Nhiều tổ chức xã hội tham gia vào việc giúp đỡ những người vô gia cư. Nhà thờ Saint-Eustache giúp đỡ các bữa ăn miễn phí. Les Enfants de Don Quichotte (Những đứa con của Don Quichotte), được thành lập năm 2006, đã bố trí những chiếc lều đỏ cạnh kênh Saint-Martin giúp đỡ những người vô gia cư trong mùa đông.

[sửa] Y tế

Paris là một trong những thành phố của Pháp có tỷ lệ bác sỹ cao nhất, cả đa khoa và chuyên khoa. Vào năm 2005, toàn Paris có 5.840 bác sĩ đa khoa. Con số đó ở cả Seine-Saint-Denis và Val-d'Oise là 3.349, mặc dù tổng dân số hai tỉnh này cao hơn Paris[91].

Trong những bệnh viện của thành phố, một số được thành lập từ rất lâu. Hôtel-Dieu de Paris do Thánh Landry, giáo mục của Paris, lập ra vào năm 651. Hôtel-Dieu de Paris là biểu tượng của lòng từ thiện của thành phố, và là bệnh viện duy nhất ở đây cho tới tận thế kỷ 12[92]. Bệnh viên Quinze-Vingts do vua Saint Louis lập ra năm 1260 để đón những người mù của Paris, hiện nay ở số 28 phố Charenton, quận 12. Điện Invalides được bắt đầu xây dựng vào năm 1671 cũng là một bệnh viện cho thương binh. Ngày nay, dù trở thành một công trình nổi tiếng, nó vẫn còn giữ chức năng này.

Phần lớn các bệnh viện của Paris đều thuộc AP-HP (Assistance Publique - Hôpitaux de Paris, cơ quan về y tế công cộng của Paris từ năm 1849) và chính quyền thành phố. AP-HP, với vai trò trung tâm bệnh viện vùng cho cả Paris và Île-de-France, có tới 90.000 nhân viên[93].

[sửa] Tôn giáo
Nhà thờ Đức Bà

* Công giáo

Địa hạt tổng giáo mục Paris là một trong hai mươi ba địa hạt tổng giáo mục của Pháp. Là giáo khu từ thế kỷ 3, Paris được thiết lập thành địa hạt tổng giáo mục vào ngày 20 tháng 10 năm 1622. Tổng giáo mục hiện nay là hồng y André Vingt-Trois. Vào năm 2005, thành phố bao gồm 106 giáo khu, đón tiếp những tín đồ và hội truyền giáo nước ngoài. Cũng năm 2005, toàn Paris có 730 linh mục, 2.500 tu sĩ và 220 tu viện (140 cho nữ và 80 cho nam)[94].

* Kháng Cách

Ở Paris có 15 giáo sở thuộc Giáo hội Cải cách Pháp[95], và 10 giáo sở thuộc Giáo hội Luther Pháp[96].

* Hồi giáo

Nhà thờ Hồi giáo Paris là nhà thờ Hồi giáo lớn nhất nước Pháp. Nằm trong khu phố La Tinh, thuộc Quận 5, nhà thờ Hồi giáo này được khánh thành vào ngày 15 tháng 7 năm 1926[97]. Trong nội thành Paris còn rất nhiều nhà thờ Hồi giáo khác và ở Quận 10 cũng có một trung tâm văn hóa Hồi giáo. Viện thế giới Ả Rập cũng là một địa điểm quan trọng về văn hóa Ả Rập, Hồi giáo.

* Phật giáo

Chùa Vincennes nằm trong rừng Vincennes, bờ nam hồ Daumesnil, trong một tòa nhà cũ của triển lãm thuộc địa từ năm 1931. Tại khu phố Tàu ở Quận 13 cũng có hai ngôi chùa khác. Trong vùng Île-de-France cũng có khoảng 10 ngôi chùa của người Việt[98].

* Do Thái giáo

Toàn thành phố có 96 nhà thờ Do Thái giáo[99].

[sửa] Giáo dục

[sửa] Giáo dục tiểu học và trung học
Sorbonne
Cư xá đại học quốc tế Paris

Trong năm học 2005–2006, Paris có 263.812 học sinh theo học tại các trường công, gồm 135.570 ở bậc học thứ nhất và 138.527 ở bậc học thứ hai. Ở các trường tư có 138.527 học sinh theo học. Vào năm 2007, toàn thành phố có 881 cơ sở giáo dục công gồm: 323 trường mẫu giáo, 334 trường tiểu học, 6 cơ sở đặc biệt - trường trong bệnh viện, 110 trung học cơ sở, 72 trung học phổ thông, 34 trung học nghề và 2 trung học thực nghiệm. Thêm vào đó là 256 cơ sở giáo dục tư: 110 trường mẫu giáo và tiểu học, 1 trường đặc biệt, 67 trung học cơ sở, 73 trung học phổ thông và 5 trung học nghề[100].

Trong giáo dục bậc trung học, những trường như Louis-le-Grand, Henri-IV và Trung học quốc tế Saint-Germain-en-Laye là những trường danh tiếng, từng là nơi nhiều vĩ nhân của Pháp theo học.

[sửa] Giáo dục đại học

Bài chi tiết: Giáo dục đại học Île-de-France

Là thành phố thủ đô, Paris tập trung nhiều trường đại học lớn và có số lượng sinh viên đông đảo. Từ thế kỷ 12, Paris đã là một trong những trung tâm tri thức lớn nhất của châu Âu, đặc biệt về thần học và triết học. Mang tính biểu tượng, năm 1200 được coi là năm thành lập Đại học Paris, dựa theo một pháp điển của vua Philippe II. Trường đại học với các khoa xuất hiện nằm tại đồi Sainte-Geneviève, thuộc khu phố La Tinh ngày nay. Từ thế kỷ 18, các trường đặc biệt được mở ra cho một số ngành nghề. Đó chính là nguồn gốc của các trường lớn hiện nay. Trường Bách khoa và Trường Sư phạm được thành lập vào thời kỳ Cách mạng Pháp. Vào thế kỷ 19, Đại học Paris hiện đại hợp thành bởi sáu khoa luật, y, dược, văn, thần học và khoa học.

Thế kỷ 20, số lượng sinh viên tăng nhanh. Sau cuộc nổi loạn của sinh viên năm 1968, Đại học Paris được tổ chức lại thành 13 trường độc lập: Paris I tới Paris XIII như hiện nay. Một số trường đại học được mở ở ngoại ô vào những năm 1960, sớm nhất là Đại học Paris X Nanterre năm 1964. Cùng vào khoảng thời gian đó, nhiều trường lớn đã rời trung tâm, tìm những khu vực rộng hơn ngoài ngoại thành. Cao nguyên nhỏ Saclay ở phía nam thành phố trở thành một địa điểm quan trọng. Trên một diện tích đủ rộng, nơi đây tập trung Đại học Paris XI, các trường lớn như Bách khoa, Trường thương mại HEC cùng các phòng thí nghiệm công và tư.

Năm 1991, bốn đại học khác được thành lập ở vùng Île-de-France. Khác với các đại học gần thành phố, chữ « Paris » không xuất hiện trong tên các trường này. Trong những năm 1990, đã có những ý định giảm bớt sự tập trung này như chuyển Trường Hành chính quốc gia ENA về Strasbourg và Trường Sư phạm về Lyon. Nhưng cuối cùng, các trường quan trọng nhất vẫn ở lại Paris.

Ngày nay, nội thành Paris vẫn là trung tâm chính của các đại học Pháp. Các trường đại học Paris từ I đến VII đều ở trong nội ô, mặc dù Paris-Dauphine nằm hơi lệch tâm. Có thể nhận thấy bên tả ngạn nhiều trường đại học hơn hẳn. Khu phố La Tinh là một địa điểm quan trọng với sự hiện diện của Sorbonne và Trường Sư phạm (École normale supérieure), Trường Mỏ (École des Mines) cùng Collège de France... Tại Quận 13, gần thư viện François-Mitterrand, nhiều tòa nhà đại học mới được xây thêm cách đây không lâu. Chính quyền thành phố Paris cũng tự duy trì bảy cơ sở giáo dục bậc đại học. Bốn trong số đó dành cho nghệ thuật ứng dụng, đặc biệt là trường École Boulle về nội thất và École Estienne về họa hình, thiết kế bìa sách. Ngoài ra còn hai trường kỹ thuật và một trường về làm vườn[101].

Năm 2004, toàn vùng Île-de-France có tổng cộng khoảng 600.000 sinh viên, chiếm hơn một phần tư số sinh viên ở Pháp[102]. Trong đó, một nửa sinh viên thuộc các trường nội thành Paris[103]. Cơ quan về đời sống sinh viên, CROUS của Paris có 600 nhân viên làm việc, với ngân sách 70 triệu euro. CROUS Paris quản lý 30 ký túc xá, 16 căng tin và 20 quán cà phê sinh viên cùng một trung tâm thể thao, một trung tâm văn hóa và một phòng triển lãm[104]. Cư xá đại học lớn nhất Paris là Cité internationale universitaire gồm 40 tòa nhà với 5.000 chỗ. Ngoài ra, các khu vực còn lại của Île-de-France do CROUS Créteil và CROUS Versailles quản lý.

Ngoài các ưu tiên, trợ cấp như ở toàn nước Pháp, các sinh viên ở vùng Île-de-France còn được hưởng một vài ưu tiên riêng, như giảm giá vé giao thông công cộng, xem phim... Ngược lại, đời sống sinh viên Paris cũng gặp nhiều khó khăn: giá thuê phòng cao, tốn nhiều thời gian cho đi lại...

[sửa] Giao thông
Tramway T3

Bài chi tiết: Giao thông Paris và Giao thông Île-de-France

Paris có một hệ thống giao thông công cộng đa dạng và dày đặc. Ngoài mạng lưới xe buýt phủ khắp thành phố và ngoại ô, ở Paris còn có thể kể ra 16 tuyến tàu điện ngầm (đánh số 1 đến 14 và hai tuyến 3bis, 7bis), 5 tuyến RER (từ A đến E) và 4 tuyến tàu điện (T1 đến T4).

Để nối liền Paris với các thị trấn ngoại ô, ngoài hệ thống chính RER, từ sáu nhà ga lớn Saint-Lazare, Gare du Nord, La Défense, Gare de l'Est, Montparnasse, Lyon còn có 15 tuyến đường sắt Transilien tỏa đi khắp vùng Île-de-France. Bốn trong số đó cũng là các nhà ga của TGV, tàu thường nối Paris với tất cả các thành phố của Pháp và châu Âu.

Giống như tất cả các đô thị lớn khác trên thế giới, cộng thêm lý do là một thành phố cổ, giao thông đường bộ Paris khá khó khăn và dày đặc xe cộ mặc dù các đại lộ rộng rãi nhờ những cải tạo của Haussmann từ thế kỷ 19. Thành phố được bao bọc bởi một hệ thống các đại lộ vành đai và từ các cửa ô của Paris, các đường quốc lộ, xa lộ tỏa đi khắp vùng và tới các tỉnh. Việc đậu xe ở Paris cũng không đơn giản và hầu như ở tất cả các phố đều phải trả tiền. Còn mạng lưới taxi, đầu 2007 toàn thành phố có khoảng 15.500 chiếc và trung bình mỗi ngày phục vụ 200.000 chuyến[105].

Từ những năm cuối 1990, chính quyền thành phố thực hiện chính sách khuyến khích giao thông công cộng và xe đạp. Cùng với các làn đường được phép chạy chung với xe buýt, ở nhiều phố những người đi xe đạp còn có làn đường riêng, tổng cộng dài 371 km[106][107]. Và tiếp theo Rennes và Lyon, từ ngày 15 tháng 7 năm 2007, chính quyền Paris đưa ra hệ thống dịch vụ xe đạp tự do với tên Vélib'. Đây là mạng lưới xe đạp dày đặc nhất châu Âu, với 20.000 chiếc vào cuối 2007, 1.400 điểm đỗ trong Paris cách nhau trung bình 300 m[108].

Giao thông hàng không Paris có hai sân bay chính, Charles-de-Gaulle ở phía đông bắc và Orly ở phía nam. Sau London, Paris là thành phố châu Âu có lượng hành khách trung chuyển lớn nhất, 82,5 triệu và 2,24 triệu tấn hàng hóa trong 2006[109]. Nằm cách Paris 25 km, sân bay quốc tế Charles-de-Gaulle được nối với thành phố bởi đường cao tốc, xe buýt và tuyến RER B. Tại sân bay cũng có một nhà ga với các tuyến tàu và TGV tới các tỉnh. Về lượng máy bay hoạt động, năm 2006 Charles-de-Gaulle xếp thứ nhất châu Âu với 541.566 chuyến bay[110]. Orly vốn là sân bay chính của Paris trước khi xây dựng Charles-de-Gaulle. Ngày nay, ngoài tới các tỉnh của Pháp, Orly phục vụ các chuyến bay đến các thành phố của châu Âu, Trung Đông, châu Phi và Caribe. Ngoài ra, vùng Paris vẫn còn một vài sân bay nhỏ khác như Le Bourget, Beauvais mà các hãng hàng không giá rẻ vẫn thường sử dụng.

[sửa] Thể thao
Một trận bóng bầu dục ở sân Stade de France, 2006

Thể thao cũng ghi nhiều dấu ấn trong lịch sử thành phố Paris. Từ thế kỷ 12 đã xuất hiện môn jeu de paume, một trò chơi tương tự quần vợt. Trong thời kỳ Cách mạng Pháp, môn thể thao này đã đi vào lịch sử với Lời tuyên thệ Jeu de paume, một sự kiện quan trọng.

Paris đã hai lần đăng cai Thế vận hội mùa hè vào năm 1900 và 1924. Ngoài ra, thành phố còn tranh cai tổ chức vào các năm 1992, 2008 và 2012 nhưng không thành công, lần lượt để lọt vào tay Barcelona, Bắc Kinh và London. Trong hai lần Pháp đăng cai Giải vô địch bóng đá thế giới vào 1938 và 1998, Paris đều là thành phố quan trọng. Trong đó năm 1998, đội tuyển Pháp đã giành chức vô địch tại sân Stade de France.

Paris còn là địa điểm của một trong những giải quần vợt quan trọng nhất: Giải Roland-Garros. Đại lộ Champs-Élysées là chặng cuối của giải đua xe đạp nổi tiếng Tour de France. Thành phố có một số câu lạc bộ thể thao chính: Paris Saint-Germain môn bóng đá, Paris-Levallois Basket môn bóng rổ, Paris Handball môn bóng ném, Stade français CASG Paris môn bóng bầu dục.

Toàn Paris hiện nay có 360 địa điểm thể thao: 172 sân tennis; 131 phòng tập thể dục thuộc chính quyền thành phố; 36 bể bơi đón 3,4 triệu lượt người năm 2006; 10 bể bơi trong trường học; 32 sân vân động thuộc thành phố; hai địa điểm dành cho môn bơi thuyền[111]. Những trường đại học ở ngoại ô cũng có các khu thể thao riêng. Người dân Paris còn chơi một số môn đơn giản như bi sắt, cờ vua tại các công viên, vườn hoa.

Sân vận động Công viên các hoàng tử (Parc des Princes) của Paris được hoàn thành từ năm 1897 nằm ở phía tây nam thành phố, tới năm 1972 được xây dựng lại. Sân vận động này có sức chứa 45.500 chỗ ngồi, và là sân nhà của đội Paris Saint-Germain[112]. Khu thể thao liên hợp Paris-Bercy nằm ở Quận 12 được hoàn thành năm 1984. Ngoài các hoạt động thể thao, nó còn là nơi tổ chức nhiều buổi hòa nhạc lớn[113]. Sân Stade Charléty ở Quận 13, có từ năm 1939 và được xây lại năm 1994, là nơi lý tưởng cho những người chơi thể thao của thành phố. Stade Charléty bao gồm một sân điền kinh 20.000 chỗ và một phòng đa thể thao với sức chứa 1.500 người[114]. Sân Stade de France được xây dựng cho Giải vô địch bóng đá thế giới 1998 có sức chứa 80.000 chỗ tại Saint-Denis, ngoại ô phía bắc Paris. Ngoài bóng đá, sân vận động này còn là địa điểm của các trận bóng bầu dục quan trọng.

Tại rừng Vincennes phía đông Paris còn có trường đua Vincennes từ năm 1863. Đây là nơi tổ chức một số giải đua ngựa như Prix de Paris, Prix de France, Prix d'Amérique...

[sửa] Quy hoạch đô thị
Grande Arche nhìn theo trục Axe historique
Trang trí mặt ngoại một tòa nhà phố Réaumur

Khác với London từng chịu vụ hỏa hoạn năm 1666 hay Lisboa bởi động đất năm 1755, Paris chưa bao giờ bị phá hủy. Nhờ đó hầu hết các triều đại của Pháp kể từ thời Phục Hưng đều để lại những dấu ấn ở Paris. Những chứng tích của quá khứ vẫn còn in dấu ở các con phố, nhưng Paris vẫn là một thành phố đồng nhất và không ngừng hiện đại hóa.

Cách tổ chức của thành phố ngày nay phụ thuộc rất nhiều vào quy hoạch của nam tước Haussmann dưới thời Đệ nhị đế chế. Haussmann đã vạch ra phần lớn những con đường chính hiện nay, như đại lộ Saint-Germain, đại lộ Sébastopol... Trung tâm của thành phố Paris là khu Châtelet. Nhiều đường phố lớn và các tàu điện ngầm giao nhau ở đây. Khu vực trung tâm Paris khác biệt với nhiều thành phố châu Âu khác bởi mật độ dân số dày đặc của nó. Chỉ riêng Manhattan của New York với mật độ 26.000 ngàn người trên một km² là có thể so sách với trung tâm Paris. Là thành phố được xây dựng hai bên bờ sông, riêng trong nội ô Paris có tới 37 cây cầu bắc qua sông Seine. Chưa kể tới một số tuyến tàu điện ngầm chạy dưới lòng sông.

Có thể nhận thấy ở Paris, các công trình quan trọng, cả cổ và hiện đại, đều là những điểm nhấn trong quang cảnh của thành phố. Quy hoạch đô thị của Paris cho phép có thể ngắm nhìn các công trình này từ rất xa. Đứng ở quảng trường Italie, nhìn dọc theo đại lộ Gobelins có thể thấy điện Panthéon. Từ điện Panthéon nhìn dọc phố Soufflot về phía vườn Luxembourg sẽ thấy tháp Eiffel. Khu vực tốt nhất để ngắm nhìn tháp Eiffel là sân giữa của Palais de Chaillot, cạnh quảng trường Trocadéro. Nếu đứng ở chân tháp Eiffel, bãi cỏ Champ-de-Mars, nhìn về phía École militaire sẽ thấy tháp Montparnasse. Đứng trước nhà thờ Madeleine nhìn về phía sông Seine sẽ thấy cột đá Obélisque ở giữa quảng trường Concorde, và bên kia sông là Palais Bourbon. Từ điện Invalides nhìn dọc cầu Alexandre-III có thể thấy Grand Palais và Petit Palais ở hai bên đại lộ Winston-Churchill...

Nhưng trục quan trọng nhất trong quy hoạch đô thị Paris là Axe historique. Bắt đầu từ bức tượng vua Louis XIV cưỡi ngựa trong sân Napoléon của bảo tàng Louvre, trục này đi qua rất nhiều công trình quan trọng của thành phố: Khải hoàn môn Carrousel, vườn Tuileries, quảng trường Concorde với cột đá Obélisque, đại lộ Champs Élysées, quảng trường Étoile với Khải Hoàn Môn, đại lộ Grande Armée. Vào thập niên 1960, Axe historique còn được tiếp tục kéo dài tới tận khu đô thị hiện đại La Défense với công trình Grande Arche. Kim tự tháp kính Louvre không nằm trên đường thẳng này, mà được xây lệnh sang một bên.

Để bảo đảm mỹ quan, mặt ngoài các tòa nhà ở Paris phải tuân theo những quy định của thành phố, như về màu sắc, kiểu cửa sổ... Và từ rất lâu, Paris đã có những quy định chặt chẽ về độ cao các tòa nhà. Ngày nay, những tòa nhà mới có độ cao trên 37 mét phải có giấy phép đặc biệt và ở một vài quận giới hạn chiều cao này còn nhỏ hơn thế[115]. Tháp Montparnasse được xây dựng vào năm 1973 là công trình cao nhất Paris và cả nước Pháp. Vị trí số một này sẽ còn được giữ tới năm 2010, khi nhiều dự án nhà chọc trời sẽ hoàn thành tại khu La Défense: Tour Phare 300 m, và Tour Generali sẽ đạt tới 318 m trở thành tòa nhà cao nhất Tây Âu.

[sửa] Đường phố và quảng trường

Bài chi tiết: Đường phố Paris

Điện Panthéon nhìn từ phố Écoles

Vào năm 1997, toàn Paris có tổng cộng 6.088 con đường, cả công cộng và tư nhân. Phần nhiều các con phố Paris đều bằng phẳng, ít dốc. Một số đường phố, đại lộ không rải nhựa mà được lát bằng những viên đá nhỏ. Tương tự ở nhiều thành phố khác, tầng một các tòa nhà mặt phố đều dành cho cửa hàng, quán cà phê... Một số hộp đêm, phòng chiều phim chỉ có một cửa nhỏ trên phố, còn không gian chính nằm ở tầng ngầm.

Một số đường phố Paris nổi tiếng mang những đặc trưng riêng. Đại lộ Champs-Élysées gần Khải Hoàn Môn và là nơi tổ chức nhiều sự kiện quan trọng, luôn tràn ngập khách du lịch. Phố Rivoli tấp nập ở trung tâm chạy dọc sông Seine ngang qua các công trình nổi tiếng Tòa thị chính, bảo tàng Louvre, Khải hoàn môn Carrousel, vườn Tuileries. Đại lộ Saint-Michel thuộc khu phố La Tinh đông đúc sinh viên. Đại lộ Opéra gần nhà hát Opéra Garnier và khu mua sắm Galeries Lafayette, Printemps... là nơi có nhiều văn phòng hàng không, du lịch. Phố Mouffetard cổ với các nhà hàng, quán cà phê và những cửa hàng truyền thống. Đại lộ Clichy là nơi tấp nập vào ban đêm với nhiều quán cà phê, hộp đêm, trong đó có Moulin Rouge. Đại lộ Montaigne là nơi có nhiều cửa hiệu thời trang cao cấp và khách sạn sang trọng Plaza Athénée...

Tổng cộng Paris có khoảng gần 500 quảng trường lớn nhỏ. Trong số đó, quảng trường lớn nhất là Concorde, rộng thứ hai tại Pháp - sau quảng trường Quinconces ở Bordeaux - và thứ 11 thế giới. Ở giữa quảng trường này là cột đá Obélisque, còn xung quanh quảng trường còn có nhiều tòa nhà quan trọng như Đại sứ quán Hoa Kỳ, khách sạn Crillon. Concorde không chỉ là một quảng trường đẹp và quan trọng của giao thông Paris, mà ở đây đã từng xảy ra nhiều sự kiện lịch sử. Một quảng trường nổi tiếng khác là Vendôme. Cũng như Concorde, Vendôme gắn với một vài sự kiện lịch sử. Nằm ở một khu vực trung tâm thành phố, Vendôme không có diện tích rộng. Nơi đây có sự hiện diện của Bộ Tư pháp, khách sạn Ritz danh tiếng và nhiều cửa hàng xa xỉ. Một số quảng trường khác cũng được biết đến như: quảng trường Bastille là nơi có ngục Bastille bị phá hủy trong Cách mạng; quảng trường Étoile, nối với đại lộ Champs-Élysées, là nơi có Khải Hoàn Môn; quảng trường Trocadéro nằm ở khu phố sang trọng, là địa điểm chính ngắm tháp Eiffel...

Một điểm nữa tạo nên hình ảnh đặc trưng của các đường phố Paris là sự góp mặt của cột Morris và vòi phun nước Wallace.

[sửa] Kiến trúc và các công trình
Khải Hoàn Môn
Grande Arche

Các công trình nổi tiếng nhất Paris được xây dựng vào những khoảng thời gian khác nhau và hầu hết tập trung hai bên bờ sông Seine. Hai bờ sông, từ cầu Sully tới cầu Bir-Hakeim, hợp thành một trong những dòng sông đẹp nhất chạy trong thành phố với các công trình được xếp hạng di sản thế giới của UNESCO. Có thể thấy, từ đông sang tây: nhà thờ Đức Bà, bảo tàng Louvre, điện Invalides, Palais Bourbon, cầu Alexandre-III, Grand Palais, bảo tàng Branly, tháp Eiffel, khu vực Trocadéro với Palais de Chaillot. Ngược lại về phía đông, một số công trình khác hiện đại cũng đã được xây dựng như Bộ Tài chính, thư viện François Mitterrand, cung Bercy...

Trên đảo Île de la Cité tập trung các công trình cổ đặc trưng. Nhà thờ Đức Bà mang phong cách kiến trúc Gothic được xây dựng từ thế kỷ 12 tới thế kỷ 13. Nhà thờ Đức Bà được xem là tâm của Paris, trước sân có một điểm đánh dấu cây số 0 của nước Pháp. Điện Conciergerie từng là cung điện của hoàng gia cho tới thời vua Charles V vào nửa cuối thế kỷ 14. Một phần của công trình đã từng là nhà tù giam giữ các nhân vật nổi tiếng của chế độ phong kiến khi nổ ra Cách mạng Pháp. Sainte-Chapelle, xây dựng gần Conciergerie, được xem như một kiệt tác của kiến trúc Gothic. Cầu Pont Neuf, nằm ở điểm cuối phía tây của đảo, có từ cuối thế kỷ 16 và là chiếc cầu cổ nhất của Paris còn lại tới nay.

Các công trình phong cách cổ điển cũng ghi dấu ấn ở khu trung tâm Paris. Nhà thờ nhỏ Sorbonne nằm ở giữa khu phố La Tinh được xây vào đầu thế kỷ 17. Cung điện hoàng gia Louvre cũng có từ thế kỷ 17 và được sửa chữa nhiều lần sau đó. Điện Invalides, với nóc mạ vàng được xây dựng vào cuối thế kỷ 17 theo lệnh của vua Louis XIV dành cho các thương binh và là nơi lưu trữ tro hài cốt của Napoléon từ năm 1840. Điện Élysée được xây dựng và trang trí trong khoảng 1718 tới 1722 tiêu biểu cho phong cách cổ điển, hiện là dinh Tổng thống Pháp. Điện Panthéon được xây dựng vào cuối thế kỷ 18 là nơi yên nghỉ của nhiều vĩ nhân.

Những công trình xây dựng vào thế kỷ 19 rất phổ biến ở Paris: Khải Hoàn Môn, nhà hát Opéra Garnier, nhà thờ Sacré-Cœur xuất hiện vào cuối Đệ nhị đế chế. Tòa thị chính Paris hiện nay cũng được xây vào khoảng thời gian 1874 tới 1882. Nhiều công trình khác tiếp tục được xây dựng cho các Cuộc triển lãm thế giới như tháp Eiffel, Palais de Chaillot, Petit Palais, Grand Palais, cầu Alexandre-III...

Trong thế kỷ 20, rất nhiều các kiến trúc sư danh tiếng tiếp tục ghi lại dấu ấn trên đường phố Paris như: Guimard, Plumet hay Lavirotte với phong cách Tân nghệ thuật, kế đó Mallet-Stevens, Roux-Spitz, Dudok, Henri Sauvage, Le Corbusier, Auguste Perret vào thời kỳ giữa hai cuộc thế chiến. Kiến trúc đương đại của Paris được hiện diện bởi Trung tâm Pompidou, xây từ những năm 1970, là nơi có bảo tàng Nghệ thuật hiện đại và một thư viện quan trọng mở cửa cho công chúng; tháp Montparnasse cao 210 mét, một điểm nhấn trong quảng cảnh thành phố được xây từ 1969 tới 1972; Viện thế giới Ả Rập (Institut du monde arabe) được mở cửa vào năm 1987. Và đặc biệt là các công trình nhờ tổng thống François Mitterrand như Grande Arche ở khu La Défense, nhà hát Opéra Bastille - thuộc nhà hát quốc gia cùng Opéra Garnier; Kim tự tháp kính Louvre - tác phẩm nổi tiếng của kiến trúc sư Ieoh Ming Pei; và thư viện François Mitterrand thuộc thư viện quốc gia nằm tại khu Paris Rive Gauche. Mới hơn cả, bảo tàng Branly về nghệ thuật và văn minh châu Phi, Á, Đại Dương và Mỹ thiết kế bởi Jean Nouvel hoàn thành 2006 tiếp tục làm đa dạng thêm kiến trúc của Paris.

[sửa] Nghĩa trang

Cả bốn nghĩa trang trong nội ô Paris hiện nay đều được xây dưới thời Napoléon và đều nằm trên con đường vành đai của thành phố khi ấy. Trước đó, nhiều nhà thờ của Paris cũng có những nghĩa địa riêng, nhưng cuối thế kỷ 18, chúng đã phải dẹp bỏ vì vấn đề vệ sinh. Tất cả những hài cốt trong nghĩa địa của xứ đạo bị xóa bỏ năm 1786 đã được chuyển về hầm khai thác đá bên ngoài cửa ô phía nam Paris, nơi hiện nay là quảng trường Denfert-Rochereau, Quận 14. Ngày nay là Hầm mộ Paris[116].

Với sự mở rộng thành phố, các nghĩa trang thời Napoléon hiện đều nằm trong nội thành Paris và trở thành những không gian xanh yên tĩnh. Père-Lachaise là nghĩa trang lớn nhất, và cũng là không gian xanh rộng nhất thành phố. Cả bốn nghĩa trang của Paris: Père-Lachaise, Montparnasse, Passy và Montmartre đều là nơi yên nghỉ của rất nhiều danh nhân, không chỉ người Pháp mà còn nhiều vĩ nhân nước ngoài đã tới sống và mất ở Paris. Père-Lachaise là một trong những nghĩa trang nổi tiếng nhất thế giới, với các ngôi mộ của Balzac, Chopin, Molière, La Fontaine, Marcel Proust, Oscar Wilde hay Sarah Bernhardt... đã thu hút rất nhiều du khách tới thăm.

Một số nghĩa trang mới khác nằm ngoài ngoại ô được xây dựng và đầu thế kỷ 20. Trong đó lớn nhất là các nghĩa trang Saint-Ouen, Pantin, Ivry và Bagneux.

[sửa] Công viên và vườn

Bài chi tiết: Không gian xanh Paris

Vườn Luxembourg

So với các thủ đô khác ở châu Âu, Paris là thành phố có mật độ không gian xanh thấp. Ngoài hai khu rừng Boulogne và Vincennes nằm ngay bên cạnh thành phố, Paris có khoảng 20 công viên và 20 khu vườn cùng các nghĩa trang được trồng cây xanh. Nghĩa trang Père-Lachaise chính là không gian xanh lớn nhất trong thành phố.

Vườn Paris, nổi tiếng hơn cả là hai khu vườn cổ Tuileries và Luxembourg. Vườn Tuileries có từ thế kỷ 16, nằm ở bên phải sông Seine, gần viện bảo tàng Louvre. Cung điện Tuileries từng ở đây đã bị đốt vào năm 1871. Vườn Luxembourg nằm ở bờ trái sông Seine, thuộc về lâu đài được xây cho hoàng hậu Marie de Médicis khoảng năm 1625. Cũng vào thế kỷ 17, Vườn bách thảo, do bác sĩ Guy de La Brosse của Louis XIII, tạo nên để trồng các cây thuốc rồi trở thành một vườn công cộng của Paris.

Tới thời Đệ nhị đế chế, việc tạo ra các không gian xanh trở nên cần thiết cho một thành phố có dân số đang phát triển nhanh. Với sự chỉ đạo của kỹ sư Jean-Charles Alphand và họa sĩ phong cảnh Jean-Pierre Barillet-Deschamps, các khu vườn của Paris mới có được bộ mặt như hiện nay. Rừng Boulogne và rừng Vincennes, nằm ngoài Paris, được bố trí tôn trọng điểm cực Tây và điểm cực Đông của nội thành thành phố. Một số khu vườn khác trong trung tâm cũng được bố trí lại cùng các không gian thoáng đãng được mở ra ở các khu phố. Ở các quận mới hơn, một số công viên quan trọng được quy hoạch: Monceau, Montsouris, Buttes-Chaumont đều do kiến trúc sư của Napoléon III dự kiến.

Từ những năm 1980, nhiều khu vực mang các chức năng khác được cải tạo thành không gian xanh. Theo thiết kế của kiến trúc sư Bernard Tschumi, một khu vực lò mổ cũ đã trở thành công viên La Villette - công viên lớn nhất trong nội ô Paris hiện nay. Tiếp tục, trong những năm 1990 là công viên Bercy, công viên Belleville cùng một số khác. Kế đến là những khu vườn gia đình hoặc giáo dục nằm bên vành đai dọc tuyến đường sắt cũ Petite Ceinture. Vườn Éole hoàn thành năm 2007 là công viên quan trọng nhất của Paris vào những năm 2000.

Các không gian xanh chính của Paris[ẩn]
Trước Đệ nhị đế chế Đệ nhị đế chế Từ cuối thế kỷ 20
Vườn bách thảo 23,5 ha Rừng Vincennes 995 ha Công viên Belleville 4,5 ha
Vườn Tuileries 28 ha Rừng Boulogne 846 ha Công viên La Villette 55 ha
Vườn Luxembourg 22,5 ha Công viên Buttes-Chaumont 24,7 ha Công viên Georges Brassens 8,7 ha
Champ de Mars 24,3 ha Công viên Monceau 8,2 ha Công viên André Citroën 13,9 ha
Nghĩa trang Montparnasse 18,8 ha Công viên Montsouris 15,5 ha Công viên Bercy 14 ha
Nghĩa trang Montmartre 10,5 ha Vườn Éole 4,2 ha
Nghĩa trang Père-Lachaise 44 ha

[sửa] Paris, thủ đô văn hóa
Kim tự tháp kính trong sân bảo tàng Louvre

Paris là một trong những trung tâm văn hóa của thế giới. Đón tiếp 27 triệu lượt khách du lịch nước ngoài mỗi năm, Paris có hơn 100 bảo tàng, nhiều nhà hát, các địa điểm đặc biệt - như đại lộ Champs-Élysées, đồi Montmartre, các công trình nổi tiếng - như Khải Hoàn Môn, tháp Eiffel... Thành phố còn là trung tâm của các cuộc hội thảo, hội nghị, là nơi đặt trụ sở của nhiều tổ chức quan trọng. Paris cũng là trung tâm của thời trang, của hàng xa xỉ phẩm, của ẩm thực và được mệnh danh là thành phố của tình yêu lãng mạn, cùng Venezia. Về giải trí, Paris là nơi tổ chức nhiều hoạt động trình diễn đa dạng, sở hữu những nhà hát quan trọng và lâu đời cùng các rạp chiếu phim với một lượng công chúng đông đảo.

Nhiều khu phố Paris mang những đặc trưng văn hóa riêng. Quận La Tinh là khu phố sinh viên, nơi có các trường đại học từ nhiều thế kỷ trước. Café de Flore ở Saint-Germain-des-Prés từng là ngôi nhà của Chủ nghĩa hiện sinh. Đồi Montmartre ngoài nhà thờ Sacré-Cœur nổi tiếng còn là trung tâm của hội họa đầu thế kỷ 20. Tương tự, Montparnasse cũng từng thu hút nhiều họa sĩ, nhà văn nhưng ngày nay trở thành một khu phố văn phòng. Chợ Tàu Paris với sự hiện diện rõ nét của văn hóa phương Đông là khu phố Tàu lớn nhất châu Âu. Đại lộ Champs-Élysées và các phố gần đấy như George-V, Montaigne... là khu vực nhiều cửa hàng thời trang cao cấp, cùng các khách sạn đặc biệt sang trọng Plaza Athénée, George V...

Năm 1991, tổ chức UNESCO đã công nhận một số các công trình của Paris thuộc cụm hai bên bờ sông Seine là di sản thế giới[117]. Các công trình biểu tượng của Paris trở nên nổi tiếng trên toàn cầu. Tại Las Vegas, một casino đã xây dựng các bản sao của tháp Eiffel, Khải Hoàn Môn và nhà hát Opéra Garnier. Tương tự, ở ngoại ô Hàng Châu, những người Trung Quốc cũng xây dựng một Paris nhỏ.

[sửa] Bảo tàng
Bảo tàng Orsay

Paris và vùng Île-de-France là nơi có số lượng bảo tàng lớn và quan trọng nhất nước Pháp. Ít nhất một trăm bảo tàng tính riêng trong nội ô Paris, và thêm khoảng một trăm mười bảo tàng khác thuộc vùng Île-de-France. Không chỉ lớn về số lượng, các bảo tàng này còn là nơi trưng bày rất nhiều hiện vật, tác phẩm nghệ thuật quan trọng của thế giới.

Cổ nhất, diện tích lớn nhất là viện bảo tàng Louvre, nơi lưu trữ các tác phẩm nổi tiếng như Mona Lisa, tượng thần Vệ Nữ... Với kỷ lục 8,3 triệu lượt khách trong năm 2006, Louvre là bảo tàng nghệ thuật thu hút nhất thế giới. Tiếp đó phải kể đến những bảo tàng nghệ thuật khác: Orsay, sở hữu nhiều bộ sưu tập trường phái Ấn tượng, Hậu ấn tượng; bảo tàng Nghệ thuật hiện đại nằm trong trung tâm Pompidou. Ở ngoại ô, lâu đài Versailles, được xây dựng bởi vua Louis XIV là cung điện của các vị vua nước Pháp trong thế kỷ 17 và 18, cũng thu hút nhiều triệu du khách mỗi năm. Với 18.000 m² dành cho bảo tàng Lịch sử Pháp, đây là bảo tàng lịch sử lớn nhất thế giới[118]. Mới sửa lại năm 2006, bảo tàng Branly (Musée du quai Branly) về nghệ thuật và văn minh châu Phi, châu Á, châu Đại Dương, châu Mỹ cũng là một bảo tàng quan trọng với 2.175.000 lượt khách thăm vào năm 2007. Bên cạnh đó còn có những bảo tàng dành riêng của các nghệ sĩ tên tuổi như bảo tàng Picasso, không gian Dalí, bảo tàng Rodin, bảo tàng Eugène Delacroix.

Ngoài nghệ thuật và lịch sử, thành phố Paris cũng có nhiều bảo tàng về lĩnh vực khác như bảo tàng Thời trang (Musée de la Mode et du Textile), bảo tàng Bưu điện (Musée de la Poste), bảo tàng Con người (Musée de l'Homme), bảo tàng Hàng hải (Musée national de la Marine), bảo tàng Tiền tệ (Musée de la Monnaie de Paris), bảo tàng Trung Cổ (Musée national du Moyen Âge), bảo tàng Vũ khí (Musée de l'armée), bảo tàng Điện ảnh (Cinémathèque française - Musée du Cinema)... Một số công trình quan trọng như Palais Bourbon, Palais de Chaillot, Petit Palais, Grand Palais, Opéra Garnier... cũng đều có những không gian bảo tàng.

Các bảo tàng nổi tiếng nhất của Paris đều là bảo tàng quốc gia, thuộc về Nhà nước Pháp. Một số bảo tàng thuộc về các bộ, như bảo tàng Vũ khí trong Điện Invalides và bảo tàng Hàng không Bourget thuộc về Bộ Quốc phòng Pháp. Một số khác thuộc Viện Pháp - Institut de France, và có cả các bảo tàng tư nhân. Chính quyền thành phố Paris quản lý mười bốn bảo tàng, trong đó có một số nổi tiếng như bảo tàng Carnavalet về lịch sử Paris, nhà tưởng niệm Victor Hugo, Hầm mộ Paris. Nhiều triển lãm được tổ chức ở những địa điểm này[119].

[sửa] Thư viện
Thư viện Sainte-Geneviève

Paris sở hữu một số lượng thư viện lớn và phần nhiều đều mở cửa tự do cho công chúng. Được lập từ thư viện tư của Hồng y Jules Mazarin, Mazarine là thư viện cho công chúng cổ nhất Paris, bắt đầu từ năm 1643. Một thư viện cổ quan trọng khác là Sainte-Geneviève nằm cạnh Panthéon với hai triệu cuốn sách.

Thư viện quốc gia Pháp được nằm chủ yếu ở Paris, với hai địa điểm chính: « Richelieu » ở Quận 2 và « François-Mitterrand » ở Quận 13. Trong đó « Richelieu » là thư viện cổ, nhỏ hơn, nằm ở trung tâm, còn « François-Mitterrand » là một công trình kiến trúc hiện đại gồm bốn tòa nhà cao tầng ở khu Paris Rive Gauche. Đây là nơi lưu trữ tư liệu quan trọng bậc nhất thế giới với khoảng 30 triệu cuốn sách gồm nhiều phiên bản gốc giá trị. Cơ sở này trở thành nơi lưu trữ hợp pháp của nước Pháp kể từ triều vua François Đệ nhất.

Chính quyền thành phố Paris quản lý 55 thư viện phổ thông[120] và khoảng 10 thư viện chuyên đề[121], là những nơi công chúng có thể tự do mượn tài liệu. Trong số đó có một vài thư viện được nhiều người biết tới như thư viện Lịch sử Paris, khánh thành năm 1871, nơi lưu trữ một triệu cuốn sách, ảnh, bản đồ liên quan tới lịch sử thành phố. Hoặc thư viện điện ảnh François-Truffaut với nhiều tài liệu điện ảnh quan trọng[122]. Ngược lại với Thư viện quốc gia Pháp hay thư viện Mazarine, các thư viện của chính quyền thành phố đều miễn phí, kể cả các thư viện chuyên đề có thể cấm vị thành viên. Những sách, tạp chí, truyện tranh... được mượn tự do, còn các đĩa nhạc, video thì cần trả một số tiền trung bình hàng năm. Còn có một số thư viện cho công chúng khác, như thư viện trong trung tâm Georges-Pompidou. Rất nhiều thư viện của các đại học cũng mở cửa cho người ngoài.

Những cửa hàng sách có thể tìm thấy ở khắp Paris. Các siêu thị của Fnac, bên cạnh những mặt hàng máy tính, thiết bị hình ảnh, âm thanh... còn dành một không gian lớn cho sách, CD nhạc, DVD phim. Đại lộ Saint-Michel cũng có nhiều cửa hàng sách, cả cho sách cũ lẫn sách mới. Còn dọc sông Seine, những hàng nhỏ bán sách cũ đã trở thành một phần của văn hóa Paris.

[sửa] Nhà hát, phòng trình diễn
Nhà hát kịch Pháp, thế kỷ 18

Hai nhà hát lớn và được biết đến nhiều nhất Paris là Opéra Garnier và Opéra Bastille, được dành cho cả nghệ thuật cổ điển lẫn hiện đại. Ngoài ra, Paris còn có những nhà hát quan trọng khác như Nhà hát kịch Pháp (Comédie-Française), nhà hát Châtelet, nhà hát Odéon, nhà hát Mogador và Gaîté-Montparnasse. Một vài trong số này cũng gồm cả các phòng hòa nhạc. Nhà hát vẫn là địa điểm truyền thống quan trọng của văn hóa Paris, kể cả hiện nay, nhiều diễn viên nổi tiếng của nhà hát cũng đồng thời là những ngôi sao trên truyền hình.

Một số ca sĩ lớn của âm nhạc Pháp như Édith Piaf, Maurice Chevalier, Georges Brassens và Charles Aznavour đã từng tìm được danh tiếng ở những phòng hòa nhạc của Paris: Bobino, Olympia, La Cigale hoặc Le Splendid. Salle Pleyel là nơi tổ chức nhiều buổi nhạc giao hưởng, Salle Gaveau dành cho nhạc thính phòng, Maison de Radio France có nhiều buổi hòa nhạc lớn mang nhiều phong cách khác. New Morning là một trong những phòng hòa nhạc luôn dành cho jazz, nhưng cũng có các thể loại nhạc khác. Le Zénith ở khu La Villette với 6.000 chỗ ngồi là một trong những phòng hòa nhạc lớn nhất thành phố. Ngoài ra khu thể thao liên hợp Paris-Bercy ở khu Bercy, sân vận động Stade de France ở Saint-Denis thuộc ngoại ô, và sân vận động Công viên các hoàng tử... cũng là những nơi tổ chức các buổi hòa nhạc quy mô lớn.

Các quán rượu và cà phê hòa nhạc từng là xương sống của giải trí Paris trước Thế chiến thứ hai. Ngay từ nửa đầu thế kỷ 19, ở Paris đã xuất hiện quán Moulin de la galette và cà phê hòa nhạc Élysée Montmartre cùng Château-Rouge. Các ban nhạc bình dân đã phục vụ cho đám đông nhảy múa tại quán nhạc Apollo hay khiêu vũ điệu Java tại vùng ngoại ô Temple và Belleville. Các câu lạc bộ thời kỳ tiếp theo mở ra những sàn nhảy hiện đại, như Le Palace - đã đóng cửa - từng rất nổi tiếng ở Paris. Ngày nay, trong những câu lạc bộ ở Paris, như hộp đêm Queen, vũ trường L'Étoile, Le Cab rất được yêu thích. Các sàn với nhạc điện tử như Le Rex, Batofar - một chiếc thuyền được cải tạo thành hộp đêm, hay The Pulp cũng rất đại chúng với sự góp mặt của những DJ hàng đầu thế giới.

[sửa] Rạp chiếu phim

Giống như những thành phố khác ở châu Âu, phim Hollywood chiếm một thị phần lớn tại các rạp của Paris. Nhưng cùng với đó là những bộ phim Pháp, những phim châu Âu khác, và cả điện ảnh châu Á cũng được trình chiếu phổ biến. Năm 2007, Paris có hơn 374 phòng chiếu phim. Số lượt người xem đã đạt tới con số hơn 30 triệu vào năm 2004. Những tập đoàn như UGC, Gaumont sở hữu các rạp ở khắp Paris. Từ 1990, các công ty này xây dựng những trung tâm chiếu phim lớn, từ 10 đến hơn 20 phòng chiếu. UGC có ba trung tâm quan trọng, tại Les Halles, Bercy và La Défense. Gaumont từng có một trong những phòng chiếu lớn nhất Paris ở quảng trường Italie, nhưng đã đóng cửa. Phòng chiếu rộng nhất thành phố hiện nay là Le Grand Rex với 2.800 chỗ ngồi. Các phòng chiếu còn lại đều nhỏ hơn 1.000 chỗ. Các địa điểm như Opéra, Champs-Élysées, Montparnasse là những trung tâm của rạp chiếu phim.

Ngoài ra còn một hệ thống rạp nhỏ, nhưng cũng rất quan trọng, cho những phim độc lập. Những phòng chiếu này giới thiệu nhiều bộ phim đa dạng, của cả những nền điện ảnh nhỏ, với con số tới 450 đến 500 phim một tuần cho một bộ phận công chúng riêng[123].

[sửa] Quán cà phê, nhà hàng và khách sạn
Khách sạn Ritz

Quán cà phê đầu tiên của Paris là Régence, được khai trương năm 1688 tại khu Palais-Royal. Sau đó một năm tới quán Café Procope được mở ở bên tả ngạn sông Seine. Rất nhanh chóng, các quán cà phê trở thành một phần của văn hóa Paris. Những quán cà phê vườn từng rất phổ biến vào thế kỷ 18 và có thể xem như là các « terrasses de café » - cà phê thềm - đầu tiên của Paris. Vào thế kỷ 19, việc quy hoạch lại thành phố cùng sự xuất hiện các đại lộ lớn với vỉa hè tạo điều kiện thuận lợi cho những « terrasses de café ». Ngày nay, các quán cà phê có mặt ở khắp thành phố và từng khu vực lại có những đặc điểm riêng biệt: nơi tập trung nhiều sinh viên như trong quận La Tinh, nơi chủ yếu cho khách du lịch như Montmartre, Champs-Élysées. Trong số đó có những quán nổi tiếng như Café Procope hay Café de Flore từng là nơi gặp gỡ của nhiều danh nhân.

Nhờ giao thông đường sắt vào giữa thế kỷ 19 và cách mạng công nghiệp, nhiều người từ các tỉnh tới thủ đô mang theo những phong cách ẩm thực khác nhau đã tạo nên những nhà hàng với các đặc sản riêng. Chez Jenny là một ví dụ cho ẩm thực vùng Alsace, Aux Lyonnais với các món từ Lyon... Sau đó, những người nhập cư tiếp tục giúp cho ẩm thực Paris thêm đa dạng với những món ăn của các dân tộc trên khắp thế giới như Ý, Ấn Độ, Trung Quốc, Việt Nam, Thái Lan... Không chỉ nổi tiếng về ẩm thực, Paris còn có các nhà hàng đặc biệt khác như Maxim's - nhà hàng được trang trí theo phong cách Tân nghệ thuật từng là điểm đến của nhiều nghệ sĩ nổi tiếng, hay nhà hàng Jules Verne nằm trên tầng hai của tháp Eiffel.

Vào cuối thế kỷ 19, Paris xây dựng thêm rất nhiều khách sạn bởi những cuộc Triển lãm thế giới được tổ chức ở đây đã kéo theo một số lượng lớn du khách từ khắp nơi tới thành phố. Trong số đó có thể kể tới khách sạn Ritz trên quảng trường Vendôme mở cửa năm 1898 và khách sạn Crillon trên quảng trường Concorde năm 1909. Ngày nay hai khách sạn này được xếp vào hạng « palace » - đặc biệt sang trọng - cùng năm khách sạn khác: Bristol, George V, Meurice, Plaza Athénée và Fouquet's Barrière. Ngoài ra, các tập đoàn lớn như Hilton, Accor cũng sở hữu các khách sạn ở khắp Paris.

[sửa] Lễ hội và các sự kiện
Duyệt binh ngày 14 tháng 7 trên đại lộ Champs-Élysées

Ngoài các lễ hội chung với thế giới và nước Pháp, Paris có nhiều lễ hội riêng được tổ chức trong suốt cả năm. Đầu tháng một, Tết Nguyên Đán được những người châu Á tổ chức ở Quận 13. Tháng hai, lễ hội Carnaval của Paris diễu hành xuyên qua thành phố. Vào cuối tháng hai còn có triển lãm thế giới về nông nghiệp. Triển lãm sách được tổ chức vào tháng ba và Hội chợ Paris cùng cuộc chạy marathon Paris vào tháng tư. Đầu mùa hè, tháng sáu có cuộc diễn hành Gay pride của những người đồng tính.

Ngày quốc khánh Pháp 14 tháng bảy là dịp tổ chức duyệt binh truyền thống tại đại lộ Champs-Élysées. Cũng vào cuối tháng này, Champs-Élysées là chặng đích của cuộc đua xe đạp Tour de France. Từ năm 2002, trong vòng hai tháng bảy và tám, thành phố tổ chức Paris-Plage, thay đổi một phần bờ sông Seine thành bãi biển nhân tạo với cát và các ghế vải gập. Một triển lãm về ô tô được tổ chức vào tháng mười các năm chẵn. Tháng mười còn có Hội chợ quốc tế nghệ thuật đương đại - FIAC, và từ 2002 thành phố bắt đầu tổ chức lễ hội Nuit Blanche - Đêm trắng - vào đêm thứ bảy đầu tiên của tháng với nhiều hoạt động nghệ thuật. Thứ bảy tuần thứ hai tháng mười, tại Montmartre còn có lễ hội hái nho.

[sửa] Truyền thông

Phần lớn những tập đoàn truyền thông của Pháp đều nằm tại Paris và thành phố cũng có một số tờ báo riêng. Le Parisien là nhật báo chính của Paris. 20 minutes và Métro là hai nhật báo miễn phí, không có nguồn gốc ở Paris, nhưng được nhiều người dân thành phố đọc. Những hành khách đọc các tờ báo miền phí trên phương tiện giao thông công cộng trở thành một hình ảnh hàng ngày của thành phố. Về văn hóa, có tờ L'Officiel des spectacles đăng các chương trình, và tờ Paris frimousse phát hành hàng tháng về các hoạt động văn hóa cho thiếu nhi. Trước đây còn hai tờ báo khác cũng đăng tin tương tự là Zurban và Le Pariscope.

Ngược lại với các vùng khác của Pháp, truyền hình địa phương ở Paris không phát triển mạnh. Có thể thấy một số chương trình riêng cho Paris trên đài quốc gia France 3. Còn tại vùng Paris, Télif gần như là kênh duy nhất truyền qua cáp. Truyền qua ADSL hoặc vệ tinh có một số kênh địa phương: VOTV của Val-d'Oise, Télessonne của Essonne, TVM Est parisien của Seine-Saint-Denis, TVFil78 của Yvelines và RTV của Rosny-sous-Bois. Ngoài ra còn một vài kênh khác như Zaléa TV hay Teleplaisance.org...

[sửa] Paris, kinh đô thế giới

Trong lịch sử của mình, Paris là nơi sản sinh và được tìm đến của rất nhiều nhân vật nổi tiếng cũng như các trào lưu tư tưởng, nghệ thuật. Vào thế kỷ 18, Paris là trung tâm của triết học Khai sáng với những Rousseau, Voltaire. Tới thế kỷ 19, các nhà văn vĩ đại của Pháp như Alexandre Dumas, Honoré de Balzac, Victor Hugo đều tìm tới Paris. Và cùng với đó là các tên tuổi đến từ nước ngoài như Chopin, Van Gogh, Heine. Cuối thế kỷ 19, thành phố trở thành thủ đô của hội họa, với các trường phái Ấn tượng, Hậu ấn tượng. Sang thế kỷ 20, Paris tiếp tục là trung tâm văn hóa của cả thế giới, là nơi sản sinh các nhà văn Marcel Proust, André Gide... và là điểm đến của Pablo Picasso, Marc Chagall, Henri Matisse, James Joyce, Ernest Hemingway, Albert Camus, Beckett. Một số nhà khoa học, chính trị gia quan trọng của thế kỷ 20 như Marie Curie, Chu Ân Lai, Hồ Chí Minh... cùng từng sống và học tập ở Paris.

Paris còn là quê hương của điện ảnh, kinh đô của thời trang và là một trung tâm xuất bản lớn. Từng là nơi diễn ra nhiều hội nghị lịch sử quan trọng, thành phố hiện nay là nơi đặt trụ sở của nhiều tổ chức thế giới như UNESCO, OECD.

[sửa] Trung tâm tri thức và văn học
Phòng khách của bà Geoffrin năm 1755

Từ thế kỷ 12, Paris đã là một trong những trung tâm tri thức của thế giới Cơ Đốc giáo. Việc chấp nhận phương ngữ Paris bởi triều đình khẳng định khuynh hướng này. Trong thời kỳ Phục Hưng, Paris trở thành trung tâm của Chủ nghĩa nhân văn. Với quyền lực dần được tập trung, thành phố cũng quy tụ các ưu việt của văn hóa Pháp. Khoảng giữa thế kỷ 17, Paris với các phòng khách văn học gần như trở thành trung tâm duy nhất của văn chương Pháp.

Thế kỷ 18, cùng với sự ảnh hưởng của văn hóa Pháp lên khắp châu Âu, Paris trở thành trung tâm văn hóa lớn nhất. Những phòng khách văn học Paris đạt tới thời kỳ hoàng kim nhờ những nhà văn, nhà triết học vĩ đại như Voltaire, Jean-Jacques Rousseau của Thế kỷ ánh sáng. Phòng khách của bà Geoffrin từ 1749 tới 1777 từng là nơi tụ họp của Diderot, Voltaire, d'Alembert... cùng nhiều nghệ sĩ, nhà văn khác.

Thế kỷ 19, là trung tâm tri thức, Paris là điểm đến của hầu hết những nghệ sĩ lớn của Pháp, như các nhà văn Honoré de Balzac, Victor Hugo, Alexandre Dumas... các nhà thơ Paul Verlaine, Arthur Rimbaud, Baudelaire... Không những thế, nhiều trí thức tiến bộ của châu Âu như Chopin, Heine... cũng tìm đến thành phố này. Đến cuối thế kỷ, Paris trở thành chiếc nôi của nhiều trường phái hội họa. Năm 1872, bức tranh Ấn tượng mặt trời mọc (Impression soleil levant) của Claude Monet mở đầu cho Trường phái ấn tượng, rồi được tiếp tục bởi 8 triển lãm khác ở Paris. Thành phố đã quy tụ các họa sĩ nổi tiếng nhất đương thời: Vincent van Gogh, Paul Cézanne, Auguste Rodin, Alfred Sisley, Paul Gauguin, Auguste Renoir, Camille Pissarro... Ngày 28 tháng 12 năm 1895, buổi chiếu phim đầu tiên của anh em Auguste và Louis Lumière tổ chức tại Salon Indien nằm dưới tầng hầm quán cà phê Grand Café ở Paris đánh dấu sự ra đời của điện ảnh.

Sang thế kỷ 20, các nhà văn, nghệ sĩ vẫn tiếp tục tìm tới Paris. Tại Montmartre, Georges Braque và Pablo Picasso khởi xướng chủ nghĩa Lập thể. Henri Matisse, Salvador Dalí, Marc Chagall đều tới Paris. Văn học đầu thế kỷ 20 cũng là thời kỳ cách mạng của tiểu thuyết. Từ 1913 tới 1927, bộ tiểu thuyết Đi tìm thời gian đã mất (À la recherche du temps perdu) của Marcel Proust lần lượt được phát hành ở Paris. Năm 1922, tiểu thuyết tiếng Anh Ulysses của James Joyce cũng được xuất bản bởi Sylvia Beach ở Paris, và sau đó rất khó khăn mới chính thức vào được Mỹ[124]. Không chỉ các nhà văn Pháp, rất nhiều các nhà văn lớn nước ngoài tới Paris và trải qua một thời kỳ sáng tạo ở đây, như Ernest Hemingway, Henry Miller, Gertrude Stein...

Sau Thế chiến thứ hai, khu phố Saint-Germain-des-Prés trở thành một trung tâm văn học với sự góp mặt của Jean-Paul Sartre, Simone de Beauvoir, Boris Vian và Jacques Prévert. Samuel Beckett sống ở Paris và viết bằng tiếng Pháp. Cuốn tiểu thuyết tiếng Anh Lolita của Vladimir Nabokov không phát hành được ở Mỹ, sau đó được xuất bản ở Paris. García Márquez cũng sống ở Paris một thời gian khi quyết định ở lại châu Âu, chính là giai đoạn viết cuốn Giờ xấu (La mala hora). Một số chính khác quan trọng của các nước như Toàn quyền Canada Adrienne Clarkson, Roméo LeBlanc, Thủ tướng Canada Pierre Elliott Trudeau, Tổng thống Tunisia Habib Bourguiba, Tổng thống Sénégal Abdou Diouf, Tổng thống Ấn Độ Rajendra Prasad... từng học ở Paris và trọ tại Cư xá đại học quốc tế. Sau thời kỳ này, Paris mất dần vị trí độc tôn, nhưng vẫn là một trung tâm lớn về văn học, tri thức và xuất bản của thế giới. Cho tới cuối thế kỷ 20, một số nhà văn danh tiếng như Cao Hành Kiện, Milan Kundera... vẫn tiếp tục tìm đến thành phố.

Ngày nay, hầu như các khu phố của Paris đều có những tấm biển ghi lại thời gian lưu trú của các nhà văn danh tiếng. Các nghĩa trang của thành phố không chỉ là nơi yên nghỉ những nhân vật nổi tiếng người Pháp mà còn của rất nhiều danh nhân thế giới.

[sửa] Trụ sở các tổ chức quốc tế

Không chỉ là thủ đô của Pháp, rất nhiều các tổ chức quốc tế cũng có trụ sở tại Paris. Có thể kể tới: Tổ chức Giáo dục, Khoa học và Văn hóa Liên Hiệp Quốc - UNESCO, Tổ chức Hợp tác và Phát triển Kinh tế - OECD, Phòng Thương mại Quốc tế - ICC, Lực lượng Đặc nhiệm Hành động Tài chính - FATF, Tổ chức Phóng viên không biên giới...

Ngoài ra Paris cũng là nơi tổ chức các hội nghị quan trọng. Nhiều hiệp ước, hòa ước lịch sử đã được ký kết ở đây, như Hòa ước Versailles năm 1919, Hiệp định Paris năm 1973... Với 600.000 m² phục vụ cho mục đích hội họp, Paris chiếm 5 % các hoạt động hội thảo, hội nghị của thế giới.

[sửa] Kinh đô thời trang và xa xỉ phẩm
Đại cửa hàng Printemps

Paris vẫn thường được xem là kinh đô thời trang của thế giới. Ở đây tập trung những nhà mẫu nổi tiếng, các buổi trình diễn thời trang quan trọng và những cửa hàng thời trang cao cấp.

Từ thế kỷ 18, nước Pháp có thể xem như đã đi đầu châu Âu về thời trang khi nghệ thuật, kiến trúc, âm nhạc và các ăn mặc của triều đình Pháp tại Versailles ảnh hưởng tới khắp châu Âu. Những du khách tới Paris và mang về các bộ quần áo rồi lại được những nhà may địa phương bắt chước. Tới khi đường sắt và tàu thủy hơi nước giúp đi lại ở châu Âu được dễ dàng hơn, những phụ nữ giàu có đã tìm tới Paris để mua sắm quần áo. Những thợ may Pháp được xem như hàng đầu và cách ăn mặc của người Paris gây ảnh hưởng tới các nơi khác.

Tới thời kỳ Belle Époque, qua các tạp chí, thời trang Paris trở thành chuẩn mực cho tất cả phụ nữ ở các thành phố lớn trên thế giới. Giữa thế kỷ 19, thời trang may đo cao cấp Haute couture xuất hiện ở Paris mặc dù cha đẻ của nó là Charles Frederick Worth, một nhà may người Anh. Sau đó, Haute couture được các nhà tạo mẫu ở Paris như Lanvin, Chanel, Dior... nối tiếp. Vào thời kỳ hậu chiến, trong thập niên 1960, các nhà tạo mẫu của Paris thế hệ sau như Yves Saint Laurent, Pierre Cardin, Givenchy... tiếp tục ảnh hưởng lên toàn bộ ngành thời trang.
Cửa hàng Chanel ở quảng trường Vendôme

Ngày nay, Haute couture được bảo vệ bởi luật và do Phòng Thương mại và Công nghiệp Paris (Chambre de Commerce et d'Industrie) quản lý. Dù phải chia sẻ với một vài thành phố lớn khác, nhưng Paris vẫn giữ vị trí kinh đô thời trang. Các du khách vẫn tiếp tục tới đây để mua sắm. Tập đoàn kinh doanh hàng xa xỉ hàng đầu thế giới LVMH cũng có trụ sở ở Paris.

Một vài khu phố của Paris quy tụ nhiều các cửa hàng đồ xa xỉ. Những hãng trang sức như Cartier, dinh van, Chanel... nằm ở quảng trường Vendôme và phố Paix cạnh đó. Đại lộ Montaigne ở Quận 8 với những cửa hàng của Chanel, Louis Vuitton, Gucci, Armani, Dior, Prada, Valentino, Nina Ricci... Phố Faubourg-Saint-Honoré có sự hiện diện của Hermès, Dolce & Gabbana... Đầu đại lộ Champs-Élysées cũng có các cửa hàng của Cartier, Montblanc, Hugo Boss cùng Louis Vuitton đặc biệt thu hút du khách.

Paris cũng là trung tâm của mua sắm với các hệ thống cửa hàng nổi tiếng như Galeries Lafayette, Printemps... cùng các trung tâm thương mại Les Halles, La Défense... Vào thế kỷ 19, các cửa hàng hiện đại xuất hiện ở Paris như một ý tưởng cách mạng. Những đại cửa hàng, có sự kết hợp cả chiều rộng và chiều sâu, ghi giá cả rõ ràng, ổn định, hàng hóa đa dạng, trưng bày trong các không gian rộng, sang trọng... được đi tiên phong bởi Le Bon Marché vào năm 1852. Kế đó tới các đại cửa hàng La Samaritaine, Galeries Lafayette... Nhà văn Emile Zola trong tiểu thuyết Au Bonheur des Dames năm 1883 cũng đã miêu tả cuộc đời một nhân viên làm việc trong một đại cửa hàng. Ngày nay, Paris có tất cả 5 hệ thống đại cửa hàng: Galeries Lafayette, Printemps, Le Bon Marché, La Samaritaine và BHV.

[sửa] Paris với văn hóa và nghệ thuật

[sửa] Paris với văn học
Bí mật thành Paris của Eugène Sue

Từ rất lâu, Paris đã là nguồn cảm hứng cho các nhà văn. Vào thế kỷ 15, François Villon đã viết về Paris trong tác phẩm chính của mình: Le Testament. Trong thế kỷ 17 và thế kỷ 18, miêu tả một Paris hiện thực cũng thu hút các tác giả. Thế kỷ 19, các nhà văn Pháp có những bước tiến trong việc miêu tả thành phố với phong cách mang tính chính xác hơn. Dưới nền Quân chủ tháng bảy, Honoré de Balzac phác họa bức tranh chi tiết và hiện đại về xã hội Pháp trong bộ tiểu thuyết đồ sộ Tấn trò đời (La Comédie Humaine). Gồm hơn 100 tác phẩm, gồm cả tiểu thuyết, truyện ngắn, tiểu luận... Tấn trò đời với vô số các nhân vật ở Paris, là một bức tranh toàn cảnh miêu tả xã hội Pháp thế kỷ 19. Alexandre Dumas với Ba người lính ngự lâm cũng cho thấy một Paris khác trong lịch sử.

Trong khi Balzac quan tâm tới các tầng lớp cao của xã hội thì một vài tác giả khác lại chú ý đến tầng lớp bình dân của Paris. Bí mật thành Paris (Les Mystères de Paris) của Eugène Sue với những miêu tả về tầng lớn dưới đáy xã hội đăng từng kỳ trên báo từ 1842 tới 1843 đã rất thành công. Hai mươi năm sau đó, một trong những tiểu thuyết gia lớn nhất của Paris, Victor Hugo đã xuất bản Những người khốn khổ (Les Misérables), tác phẩm đồ sộ miêu tả cuộc sống nhiều mặt của thành phố, khiến Paris trở thành cổ điển. Một tiểu thuyết khác của Victor Hugo, Nhà thờ Đức Bà Paris (Notre-Dame de Paris) tiếp tục giúp độc giả khắp thế giới biết đến nhà thờ nổi tiếng của thành phố.

Thành phố Paris sau những cải tạo của Haussmann được Émile Zola miêu tả trong bộ Les Rougon-Macquart với những tác phẩm Le Ventre de Paris, Nana, Au Bonheur des Dames. Đầu thế kỷ 20, nhà hát Opéra Garnier của Paris trở thành bối cảnh chính của tiểu thuyết Bóng ma trong nhà hát (Le Fantôme de l'Opéra) của Gaston Leroux. Tác phẩm này đã có rất nhiều chuyển thể, trong đó nổi tiếng như vở nhạc kịch The Phantom of the Opera của Andrew Lloyd Webber trên sân khấu Broadway năm 1986, rồi bộ phim cùng tên năm 2004. Trong những năm 1960, các nhà văn biến Paris thành một thành phố hoang đường, đôi khi khôi hài và nực cười như trong Zazie dans le métro của Raymond Queneau. Hay một Paris đầy ắp những kỷ niệm trong Je me souviens của Georges Perec. Nhà văn Colombia Gabriel García Márquez trong truyện ngắn Dấu máu em trên tuyết (El Rastro de tu Sangre en la Nieve) cũng cho thấy cái nhìn của một người nước ngoài cô đơn giữa Paris về thành phố này.

[sửa] Paris với hội họa và điêu khắc
Phố Paris, trời mưa, Gustave Caillebotte 1877

Là thành phố quan trọng bậc nhất của hội họa, Paris không chỉ là nơi khai sinh của những trường phái Ấn tượng, Lập thể... mà nó còn là đề tài của nhiều họa sĩ. Cho tới Chiến tranh tôn giáo vào cuối thế kỷ 16, không thấy tác phẩm nào thực sự về Paris. Dưới thời Henri IV và Louis XIII, thành phố được Jacques Callot cùng các họa sĩ Hà Lan De Verwer và Zeeman thể hiện trên tranh, đặc biệt là hai bên bờ sông Seine. Cung điện Louvre cũng trở thành một đề tài rất được ưa thích vào thế kỷ 17.

Phải đến thế kỷ 19, đời sống thường nhật của Paris mới thu hút các họa sĩ. Jean-Baptiste Camille Corot dựng giá vẽ bên bờ sông Seine; Claude Monet tái hiện không khí mờ hơi nước của nhà ga Saint-Lazare; Auguste Renoir miêu tả cuộc sống khu phố Montmartre với các quán Moulin de la galette, Moulin Rouge; Camille Pissarro vẽ cầu Pont Neuf và Alfred Sisley với cảnh đảo Île Saint-Louis. Tiếp đó, vào cuối thế kỷ, Georges Seurat, Paul Gauguin, Paul Cézanne và Van Gogh tiếp tục tái hiện Paris trong các tác phẩm của mình. Còn Toulouse-Lautrec bị thu hút bởi các quán cabaret của thành phố.

Vào thế kỷ 20, Albert Marquet và Maurice Utrillo vẽ những khu phố ít may mắn của Paris. Henri Matisse, Maurice de Vlaminck và André Derain làm việc trong tòa nhà Bateau-Lavoir ở Montmartre, còn Fernand Léger, Amedeo Modigliani, Marc Chagall, Ossip Zadkine và Chaïm Soutine sáng tác trong xưởng vẽ La Ruche ở Montparnasse. Đó chính là thời kỳ hoàng kim của trường phái Paris.

Về điêu khắc, ở Paris thế kỷ 19 có thể kể tới François Rude với bức phù điêu La Marseillaise trên Khải Hoàn Môn, hay Jean-Baptiste Carpeaux với đài phun nước tại Đài thiên văn. Tiếp đó, vô số các nghệ sĩ danh tiếng với những tác phẩm của mình đã trang hoàng cho Paris: Auguste Rodin, Aimé-Jules Dalou tại vườn Luxembourg và quảng trường Nation, Antoine Bourdelle ở Palais de Tokyo, Aristide Maillol ở vườn Tuileries và Paul Landowski với tượng Thánh Geneviève ở cầu Tournelle. Tân nghệ thuật cũng trang trí cho một số lối vào tàu điện ngầm của Paris nhờ Hector Guimard. Nghệ thuật đương đại hiện diện ở Palais-Royal với các cây cột của nhà điêu khắc Daniel Buren hay ở Trung tâm Pompidou với đài phun nước Stravinski của Jean Tinguely và Niki de Saint Phalle.

[sửa] Paris với âm nhạc

Truyền thống âm nhạc ở Paris bắt từ thời Phục Hưng. Cuối thế kỷ 12 trường phái âm nhạc đa âm điệu Notre-Dame ra đời. Dưới thời François I, công nghệ in ấn mới xuất hiện đã giúp các ca khúc trở nên phổ biến. Thời Louis XIV, nhiều vở opera lớn được giới thiệu ở Paris. Nhạc sĩ gốc Ý Jean-Baptiste Lully tới sống tại Paris và trở thành người phục trách âm nhạc của triều đình. Các vở ba lê của Lully được trình diễn tại cung điện Louvre từ năm 1655. Thế kỷ 18, Jean-Philippe Rameau làm nổi bật vai trò của dàn nhạc trong các vở opera-ba lê. Lịch sử Pháp cũng ảnh hưởng tới âm nhạc của Paris. Nhiều bài hát đại chúng được sáng tác trong thời kỳ Cách mạng Pháp, như Carmagnole trở thành ca khúc biểu tượng cho những người cách mạng vào năm 1792. Vào thế kỷ 19, Paris trở thành thủ đô của âm nhạc, các nghệ sĩ nổi tiếng nước ngoài đã tìm tới đây. Âm nhạc tiến đến Chủ nghĩa lãng mạn với những nhạc sĩ như Frédéric Chopin, Hector Berlioz hay Charles Gounod.

Âm nhạc cho khiêu vũ của Paris trong thế kỷ 19 nổi tiếng khắp thế giới. Được chơi ở các lễ hội Carnaval Paris, nó còn ảnh hưởng đến âm nhạc truyền thống và các cả nhạc sĩ nước ngoài. Trong số đó có thể kể đến nhạc sĩ người Áo Johann Strauss I, người đã tới Pháp vào 1837. Sau năm 1870, Paul Dukas, Camille Saint-Saëns hay Georges Bizet đã làm nước Pháp trở thành bậc thầy của âm nhạc ba lê. Những cá tính dân tộc trong âm nhạc trở lại với Maurice Ravel và Claude Debussy - các nhạc sĩ ấn tượng. Cuối thế kỷ 19 cũng là thời kỳ của các ca sĩ ứng tác và quán cabaret Le Chat noir ở Montmartre là một địa điểm biểu tượng. Đầu thập niên 1880, « la divine » Sarah Bernhardt, người được xem như nữ nghệ sĩ nổi tiếng bậc nhất trong lịch sử nghệ thuật[125], đã từ Paris đi lưu diễn khắp thế giới, tại London, Hoa Kỳ và Nga.

Trong Thế kỷ 20, những bài hát của Édith Piaf - người mang biệt danh « cô bé của Paris » - và cả Maurice Chevalier trở thành các ca khúc phổ biến ở Paris và còn được biết đến trên toàn thế giới. Nền ca nhạc Pháp còn rất nhiều những bài hát về Paris.

[sửa] Paris với điện ảnh
Opéra Garnier năm 1900, bối cảnh cho Bóng ma trong nhà hát

Với các công trình nổi tiếng và sự lãng mạn, Paris là một trong những thành phố được đưa lên màn ảnh nhiều nhất. Ngoài các bộ phim quan trọng của điện ảnh Pháp, những đạo diễn thế giới cũng chọn Paris làm bối cảnh cho những tác phẩm của mình.

Trong danh sách dài những bộ phim Pháp quay ở đây, có thể kể đến một vài tác phẩm lớn đã trở thành kinh điển. Hôtel du Nord (1938) là khung cảnh cho lời thoại nổi tiếng của Arletty: « Atmosphère, atmosphère, est-ce que j'ai une gueule d'atmosphère? ». Tuy bộ phim được thực hiện trong trường quay, nhưng khách sạn nhỏ bên con kênh Saint-Martin vẫn trở thành địa điểm yêu thích của những khán giả điện ảnh. La Traversée de Paris (1956) cùng Le Dernier Métro (1980) gợi lại những hiện thực về thời gian thành phố bị Đức Quốc xã chiếm đóng năm 1943, và Paris brûle t-il? (1966) về giải phóng Paris vào tháng 8 năm 1944. Đầu thập niên 2000, Le Fabuleux Destin d'Amélie Poulain (2001) là câu chuyện hoang tưởng trong một Paris huyền thoại và vĩnh hằng. Bộ phim này dành được những thành công quốc tế và khiến nhiều người yêu điện ảnh tới Montmartre để tìm kiếm những địa điểm tượng trưng của các cảnh quay.

Điện ảnh thế giới cũng ghi dấu ấn với những bộ phim về Paris. Năm 1951, bộ phim ca nhạc An American in Paris, nói về một họa sĩ trẻ ở Paris, đã thành công rực rỡ, đạt giải Oscar cho phim hay nhất. Năm 1957, Tình yêu ban chiều (Love in the Afternoon) mở đầu với những cảnh Paris tràn ngập các đôi yêu đương và Audrey Hepburn gặp gỡ Gary Cooper tại khách sạn Ritz. Trong Last Tango in Paris năm 1972, Marlon Brando trong vai một người đàn ông trung niên gặp cô gái trẻ Maria Schneider tại một căn phòng sang trọng ở quận 16. Cuối thế kỷ 20 là bộ phim ca nhạc Everyone Says I Love You (1996) của đạo diễn Woody Allen.

Đầu những năm 2000, trong Moulin Rouge! (2001), Nicole Kidman vào vai cô ca sĩ Satine của quán Moulin Rouge yêu chàng nhà văn Christian do Ewan McGregor diễn. Năm 2004, Bóng ma trong nhà hát (The Phantom of the Opera) chuyển thể từ tiểu thuyết của Gaston Leroux lại giới thiệu một Paris của âm nhạc và sân khấu thời Belle Époque. Da Vinci code (2006) tiếp tục chọn Paris làm bối cảnh cho bộ phim. Mới nhất năm 2007, với vị trí kinh đô của ẩm thực, Paris lại xuất hiện trong bộ phim hoạt hình Mỹ Chú chuột đầu bếp (Ratatouille). Không chỉ những tác phẩm lãng mạn, cảnh Paris với tháp Eiffel bị phá hủy thường xuyên được sử dụng trong các phim khoa học viễn tưởng.

Bên cạnh điện ảnh, các công trình nổi tiếng và đời sống thường nhật của Paris là đề tài sáng tác của nhiều nhiếp ảnh gia danh tiếng. Bắt đầu từ Eugène Atget ở cuối thế kỷ 19[126], tiếp đó tới Robert Doisneau giữa thế kỷ 20, người đã chụp vô số các bức ảnh về Paris, trong đó nổi tiếng hơn cả là Le Baiser de l'Hôtel de Ville (Nụ hôn trước tòa thị chính)[127].

[sửa] Thành phố kết nghĩa

Từ năm 1956, Paris trở thành thành phố sinh đôi cùng với duy nhất Roma của Ý:

* Tiếng Pháp: « Seule Paris est digne de Rome; seule Rome est digne de Paris »
* Tiếng Ý: « Solo Parigi è degna di Roma; solo Roma è degna di Parigi »

Có nghĩa: « Duy nhất Paris xứng với Roma; duy nhất Roma xứng với Paris »
Thành phố sinh đôi

* 1956 : Roma

Ngoài ra Paris còn có nhiều thành phố kết nghĩa khác:
Thành phố kết nghĩa

* 1958 : Kyōto
* 1982 : Tōkyō
* 1985 : Cairo
* 1987 : Amman
* 1987 : Sanaa
* 1987 : Berlin
* 1991 : Seoul
* 1992 : Moskva
* 1992 : Beirut
* 1995 : Jakarta
* 1996 : Chicago
* 1996 : San Francisco
* 1997 : Santiago de Chile
* 1997 : Riyadh
* 1997 : Bắc Kinh
* 1997 : Praha
* 1997 : Tbilisi
* 1997 : Sankt-Peterburg
* 1998 : Lisboa
* 1998 : Sofia



* 1998 : Sydney
* 1998 : Yerevan
* 1999 : Thành phố Mexico
* 1999 : Warszawa
* 1999 : Buenos Aires
* 2000 : Washington, D.C.
* 2000 : Madrid
* 2000 : Athena
* 2001 : London
* 2001 : Porto Alegre
* 2002 : Genève
* 2003 : Alger
* 2003 : Thành phố Québec
* 2004 : São Paulo
* 2004 : Rabat
* 2004 : Casablanca
* 2004 : Tunis
* 2005 : Copenhagen
* 2006 : Montréal
* 2007 : Tangier


[sửa] Chú thích

1. ^ “Dimensions”. Trang chính thức của Paris. Truy cập 25 tháng 11 năm 2008.
2. ^ “Cimetière du Calvaire”. Trang chính thức của Paris. Truy cập 25 tháng 11 năm 2008.
3. ^ “Unité urbaine de Paris (1999)”. INSEE. Truy cập 25 tháng 11 năm 2008.
4. ^ a b “Aire urbaine, population”. Recensement de la population, 1999. INSEE. Truy cập 25 tháng 11 năm 2008.
5. ^ a b c “Le Bassin de Paris”. Bảo tàng quốc gia Lịch sử Tự nhiên. Truy cập 25 tháng 11 năm 2008.
6. ^ “Paul Lemoine (1878-1940)”. Annales des Mines. Truy cập 25 tháng 11 năm 2008.
7. ^ “Le lutétien du bassin de Paris”. Bảo tàng quốc gia Lịch sử Tự nhiên. Truy cập 25 tháng 11 năm 2008.
8. ^ R. Soyer, trang 94
9. ^ Alfred Fierro, trang 748.
10. ^ R. Soyer, trang 108-109
11. ^ “Le climat”. Trang chính thức của Paris. Truy cập 25 tháng 11 năm 2008.
12. ^ “Polluants et sources de pollution”. Trang chính thức của Paris. Truy cập 25 tháng 11 năm 2008.
13. ^ “Baromètre de la propreté 2003”. Trang chính thức của Paris. Truy cập 25 tháng 11 năm 2008.
14. ^ Marcel Le Clère, trang 21.
15. ^ (8 tháng 10 năm 1991) Video en ligne du journal de FR3: halles aux vins Bercy, découverte de 3 pirogues. Intitut national de l'audiovisuel.
16. ^ (27 tháng 2 năm 1992) Video en ligne du journal de FR3: pirogues de Bercy. Intitut national de l'audiovisuel.
17. ^ Alfred Fierro, trang 8-9
18. ^ Audin, Amable (1965). Lyon, miroir de Rome dans les Gaules, Résurrection du passé, 133, Fayard.
19. ^ Alfred Fierro, trang 11-14
20. ^ Marcel Le Clère, trang 101-104.
21. ^ Alfred Fierro, trang 22.
22. ^ “Population of London”. King's College London. Truy cập 22 tháng 12 năm 2008.
23. ^ Alfred Fierro, trang 31.
24. ^ Alfred Fierro, trang 47-52.
25. ^ Alfred Fierro, trang 54-56.
26. ^ Marcel Le Clère, trang 244.
27. ^ “Historique et évolution”. Thành phố Paris. Truy cập 22 tháng 12 năm 2008.
28. ^ Alfred Fierro, trang 60.
29. ^ “La Reynie somme les 30 000 habitants de la cour des miracles de déguerpir sous peine de pendre les douze derniers”, Historia thématique, số 107, tháng 5–7 năm 2007, tr. 20.
30. ^ Alfred Fierro, trang 74-78.
31. ^ Alfred Fierro, trang 78-81
32. ^ a b “Notice Communale - Paris”. EHESS. Truy cập 22 tháng 12 năm 2008.
33. ^ Jean Favier, trang 195-196
34. ^ Jean Favier, trang 492-493
35. ^ Alfred Fierro, trang 97-98.
36. ^ Marcel Le Clère, trang 406-418.
37. ^ Marcel Le Clère, trang 430-435.
38. ^ Marcel Le Clère, trang 518-521.
39. ^ Alfred Fierro, trang 194-204.
40. ^ Giget, Marc. “L'innovation à la Belle époque”. Radio de France. Truy cập 22 tháng 12 năm 2008.
41. ^ Alfred Fierro, trang 471-472
42. ^ Marcel Le Clère, trang 573-574.
43. ^ Marcel Le Clère, trang 579-592.
44. ^ “Démographie de Paris”. Thành phố Paris. Truy cập 22 tháng 12 năm 2008.
45. ^ Marcel Le Clère, trang 613-620.
46. ^ Marcel Le Clère, trang 620-628.
47. ^ Jean Favier, trang 937
48. ^ “Le jumelage avec Rome”. Thành phố Paris. Truy cập 22 tháng 12 năm 2008.
49. ^ “Les «ratonnades» du 17 octobre 1961 : Retour sur une tragédie”. L'Express. Truy cập 22 tháng 12 năm 2008.
50. ^ Marcel Le Clère, trang 665-668.
51. ^ Marcel Le Clère, trang 668-670.
52. ^ “Enquête de recensement 2004.”. INSEE. Truy cập 22 tháng 12 năm 2008.
53. ^ “Unité urbaine, population”. Recensement de la population, 1999. INSEE. Truy cập 22 tháng 12 năm 2008.
54. ^ “Texte intégrale de la loi du 10 juillet 1964”. Chính phủ Pháp. Truy cập 20 tháng 12 năm 2008.
55. ^ “Budget primitif 2007”. Thành phố Paris. Truy cập 20 tháng 12 năm 2008.
56. ^ “Données départementales 2007”. Echelon départemental. Direction générale des Impôts. Truy cập 20 tháng 12 năm 2008.
57. ^ “Les finances de la Ville de Paris”. Thành phố Paris. Truy cập 20 tháng 12 năm 2008.
58. ^ “Le tribunal de grande instance de Paris”. Le tribunal de grande instance de Paris. Truy cập 20 tháng 12 năm 2008.
59. ^ “Produits Intérieurs Bruts Régionaux”. INSEE. Truy cập 20 tháng 12 năm 2008.
60. ^ “Total GDP 2006”. Ngân hàng Thế giới. Truy cập 20 tháng 12 năm 2008.
61. ^ “Top 30 urban agglomeration GDP rankings in 2005 and illustrative projections to 2020”. PricewaterhouseCoopers. Truy cập 20 tháng 12 năm 2008.
62. ^ “Les chiffres-clés de la région Île-de-France - Édition 2007”. Chambre Régionale de Commerce et d'Industrie. Truy cập 20 tháng 12 năm 2008.
63. ^ “Les salaires offerts à Paris : pas d'effet "capitale"”. INSEE. Truy cập 20 tháng 12 năm 2008.
64. ^ “Quelques chiffres utiles afin de comprendre la Défense”. EPAD. Truy cập 20 tháng 12 năm 2008.
65. ^ “Attractivité économique et création d' entreprises, les forces des territoires”. Atelier Parisien d'urbanisme. Truy cập 20 tháng 12 năm 2008.
66. ^ “Tourisme Aperçu”. Thành phố Paris. Truy cập 20 tháng 12 năm 2008.
67. ^ “Le parc hôtelier Parisien et Francilien : État des lieux, comparaisons, évolutions”. Thành phố Paris. Truy cập 20 tháng 12 năm 2008.
68. ^ “Observatoire économique du tourisme Parisien”. Office du tourisme et des congrès de Paris. Truy cập 20 tháng 12 năm 2008.
69. ^ Le marketing de l’expérience, levier du redécollage de Disneyland Paris trên La Poste
70. ^ “Paris fête le tourisme”. L'écho touristique. Truy cập 20 tháng 12 năm 2008.
71. ^ “Les parisiens incités à mieux accueillir les touristes”. La Tribune. Truy cập 20 tháng 12 năm 2008.
72. ^ “L'impôt 2007 par commune”. L'impôt sur le revenu par commune. Direction générale des Impôts. Truy cập 20 tháng 12 năm 2008.
73. ^ “Le classement des villes par l'ISF”. L'Express. Truy cập 20 tháng 12 năm 2008.
74. ^ “À Paris, les ménages les plus aisés voisins des plus modestes”. INSEE. Truy cập 20 tháng 12 năm 2008.
75. ^ “La pauvreté à Paris”. Atelier Parisien d'urbanisme. Truy cập 20 tháng 12 năm 2008.
76. ^ “Politique de la ville, les quartiers parisiens : 17% de la population parisienne sur 17% du territoire”. Atelier Parisien d'urbanisme. Truy cập 20 tháng 12 năm 2008.
77. ^ “APUR - observatoire des familles à Paris : Les familles parisiennes”. Thành phố Paris. Truy cập 20 tháng 12 năm 2008.
78. ^ “Logements à Paris selon le nombre de pièces”. INSEE. Truy cập 20 tháng 12 năm 2008.
79. ^ “Logements à Paris selon l’époque d’achèvement”. INSEE. Truy cập 20 tháng 12 năm 2008.
80. ^ “Les logements”. Préfecture de Paris. Truy cập 20 tháng 12 năm 2008.
81. ^ “Prime Resdential Property”. 07 Annual Wealth Report. Citi, Knight Frank. Truy cập 20 tháng 12 năm 2008.
82. ^ “A Londres, le mètre carré atteint des sommets”. Figaro (8 tháng 5 năm 2007). Truy cập 20 tháng 12 năm 2008.
83. ^ “Aire urbaine 99 : Paris - Migrations”. INSEE. Truy cập 20 tháng 12 năm 2008.
84. ^ “Flux d'immigration permanente par motif en 2003”. INSEE. Truy cập 20 tháng 12 năm 2008.
85. ^ Gruson, Luc (2000). L'Islam en France, ADRI. ISBN 2110046465.
86. ^ Laurence; Justin Vaïsse (2007). Intégrer l'Islam, 40, Odile Jacob. ISBN 9782738119001.
87. ^ “Histoire de l'immigration en France”. Histoire Immigration. Truy cập 20 tháng 12 năm 2008.
88. ^ “La population étrangère à Paris”. APUR. Truy cập 20 tháng 12 năm 2008.
89. ^ “Comment les grandes capitales gèrent leurs sans-abri”. Le Figaro (15 tháng 10 năm 2007). Truy cập 20 tháng 12 năm 2008.
90. ^ “Enquete sur la misére et les SDF a Paris”. Bella Ciao (26 tháng 4 năm 2006). Truy cập 20 tháng 12 năm 2008.
91. ^ “Démographie médicale”. Ordre national des médecins. Truy cập 20 tháng 12 năm 2008.
92. ^ Fierro, Alfred (1999). Histoire et dictionnaire de Paris, 931-936, Robert Laffont. ISBN 2221078624.
93. ^ “Hôpitaux de Paris”. L'Assistance Publique. Truy cập 20 tháng 12 năm 2008.
94. ^ “Le diocèse de Paris en bref”. Église catholique à Paris. Truy cập 20 tháng 12 năm 2008.
95. ^ “Région parisienne”. Église réformée de France. Truy cập 20 tháng 12 năm 2008.
96. ^ “Région parisienne”. Église évangelique lutherienne de France. Truy cập 20 tháng 12 năm 2008.
97. ^ “Grande mosquée de Paris”. Nhà thờ Hồi giáo Paris. Truy cập 20 tháng 12 năm 2008.
98. ^ Xem Danh sách các ngôi chùa Việt ở ngoại ô Paris
99. ^ “Consistoire de Paris”. Consistoire de Paris. Truy cập 20 tháng 12 năm 2008.
100. ^ “Éducation : Les établissements en chiffres”. Thành phố Paris. Truy cập 20 tháng 12 năm 2008.
101. ^ “Écoles supérieures de la ville de Paris”. Thành phố Paris. Truy cập 20 tháng 12 năm 2008.
102. ^ “Effectifs de l'enseignement supérieur”. INSEE. Truy cập 20 tháng 12 năm 2008.
103. ^ “Éducation : Tous les établissements”. Thành phố Paris. Truy cập 20 tháng 12 năm 2008.
104. ^ “L'Etablissement”. Crous Paris. Truy cập 20 tháng 12 năm 2008.
105. ^ “Les taxis à Paris”. Thành phố Paris. Truy cập 20 tháng 12 năm 2008.
106. ^ “Vélo et circulations douces”. Thành phố Paris. Truy cập 20 tháng 12 năm 2008.
107. ^ “Le développement de la bicyclette, une politique partagée par toutes les collectivités”. Atelier Parisien d'urbanisme. Truy cập 20 tháng 12 năm 2008.
108. ^ “Vélib”. Thành phố Paris. Truy cập 20 tháng 12 năm 2008.
109. ^ “Chiffres clés”. Aéroports de Paris. Truy cập 20 tháng 12 năm 2008.
110. ^ “Traffic Movements 2006 FINAL”. Airports Council International. Truy cập 20 tháng 12 năm 2008.
111. ^ “Équipements municipaux”. Thành phố Paris. Truy cập 22 tháng 12 năm 2008.
112. ^ “Parc des Princes”. Thành phố Paris. Truy cập 22 tháng 12 năm 2008.
113. ^ “Palais Omnisports de Paris-Bercy”. Thành phố Paris. Truy cập 22 tháng 12 năm 2008.
114. ^ “Stade Sébastien Charléty”. Thành phố Paris. Truy cập 22 tháng 12 năm 2008.
115. ^ Chiều cao tối đa cho từng quận được đăng trên “Paris à la carte”. Thành phố Paris. Truy cập 22 tháng 12 năm 2008.
116. ^ Alfred Fierro, trang 774-775.
117. ^ “Paris, Banks of the Seine”. UNESCO. Truy cập 22 tháng 12 năm 2008.
118. ^ “Château de Versailles – Musée d’Histoire de France”. Hội đồng tỉnh Yvelines. Truy cập 22 tháng 12 năm 2008.
119. ^ “Musées”. Thành phố Paris. Truy cập 22 tháng 12 năm 2008.
120. ^ “Les 55 bibliothèques de Paris”. Thành phố Paris. Truy cập 22 tháng 12 năm 2008.
121. ^ “Les bibliothèques thématiques de Paris”. Thành phố Paris. Truy cập 22 tháng 12 năm 2008.
122. ^ “Bibliothèques”. Thành phố Paris. Truy cập 22 tháng 12 năm 2008.
123. ^ “Cinéma en chiffres”. Thành phố Paris. Truy cập 22 tháng 12 năm 2008.
124. ^ Nguyễn Thế Vinh (13 tháng 1 năm 2006). “'Ulysses' - sách khiêu dâm hay kiệt tác văn học”. Evan. Truy cập 22 tháng 12 năm 2008.
125. ^ Gottlieb, Robert. “The Drama of Sarah Bernhardt”. The New York Review of Books. Truy cập 22 tháng 12 năm 2008.
126. ^ “Eugène Atget, un regard capital”. L'Express (3 tháng 5 năm 2007). Truy cập 22 tháng 12 năm 2008.
127. ^ “La passion Doisneau”. L'Express (2006-22-02). Truy cập 22 tháng 12 năm 2008.

[sửa] Tham khảo

* Soyer, Robert; André Cailleux (1960). Géologie de la région parisienne, Paris: Presses universitaires de France.
* Fierro, Alfred (1999). Robert Laffont Histoire et dictionnaire de Paris, Bouquins. ISBN 9782221078624.
* Le Clère, Marcel (1985). Paris de la Préhistoire à nos jours, Bordessoules.
* Favier, Jean (1997). Fayard Paris, 2000 ans d'histoire. ISBN 9782213598741.
* Laurence, Jonathan; Justin Vaïsse (2007). Intégrer l'Islam, Odile Jacob. ISBN 9782738119001.

[sửa] Liên kết ngoài
Commons:Trang Chính
Wikimedia Commons có thêm hình ảnh và tài liệu về:
Paris

* (tiếng Pháp) Trang chính thức của thành phố
* (tiếng Anh) Trang chính thức của thành phố

[hiện]
x • t • s
Các tỉnh lỵ của Pháp
Tỉnh lỵ
Cờ Pháp
Bourg-en-Bresse (Ain) • Laon (Aisne) • Moulins (Allier) • Digne-les-Bains (Alpes-de-Haute-Provence) • Gap (Hautes-Alpes) • Nice (Alpes-Maritimes) • Privas (Ardeche) • Charleville-Mézières (Ardennes) • Foix (Ariège) • Troyes (Aube) • Carcassonne (Aude) • Rodez (Aveyron) • Marseille (Bouches-du-Rhône) • Caen (Calvados) • Aurillac (Cantal) • Angoulême (Charente) • La Rochelle (Charente-Maritime) • Bourges (Cher) • Tulle (Corrèze) • Ajaccio (Corse-du-Sud) • Bastia (Haute-Corse) • Dijon (Côte-d'Or) • Saint-Brieuc (Côtes-d'Armor) • Guéret (Creuse) • Périgueux (Dordogne) • Besançon (Doubs) • Valence (Drôme) • Évreux (Eure) • Chartres (Eure-et-Loir) • Quimper (Finistère) • Nîmes (Gard) • Toulouse (Haute-Garonne) • Auch (Gers) • Bordeaux (Gironde) • Montpellier (Hérault) • Rennes (Ille-et-Vilaine) • Châteauroux (Indre) • Tours (Indre-et-Loire) • Grenoble (Isère) • Lons-le-Saunier (Jura) • Mont-de-Marsan (Landes) • Blois (Loir-et-Cher) • Saint-Étienne (Loire) • Le Puy-en-Velay (Haute-Loire) • Nantes (Loire-Atlantique) - Orléans (Loiret) • Cahors (Lot) • Agen (Lot-et-Garonne) • Mende (Lozère) • Angers (Maine-et-Loire) • Saint-Lô (Manche) • Châlons-en-Champagne (Marne) • Chaumont, Haute-Marne (Haute-Marne) - Laval (Mayenne) • Nancy (Meurthe-et-Moselle) • Bar-le-Duc (Meuse) • Vannes (Morbihan) • Metz (Moselle) • Nevers (Nièvre) • Lille (Nord) • Beauvais (Oise) • Alençon (Orne) • Calais (Pas-de-Calais) • Clermont-Ferrand (Puy-de-Dôme) • Pau (Pyrénées-Atlantiques) • Tarbes (Hautes-Pyrénées) • Perpignan (Pyrénées-Orientales) • Strasbourg (Bas-Rhin) • Colmar (Haut-Rhin) • Lyon (Rhône) • Vesoul (Haute-Saône) • Mâcon (Saône-et-Loire) • Le Mans (Sarthe) • Chambéry (Savoie) • Annecy (Haute-Savoie) • Paris (Paris) • Rouen (Seine-Maritime) • Melun (Seine-et-Marne) • Versailles (Yvelines) • Niort (Deux-Sèvres) • Amiens (Somme) • Albi (Tarn) • Montauban (Tarn-et-Garonne) • Toulon (Var) • Avignon (Vaucluse) • La Roche-sur-Yon (Vendée) • Poitiers (Vienne) • Limoges (Haute-Vienne) • Épinal (Vosges) • Auxerre (Yonne) • Belfort (Territoire de Belfort) - Évry (Essonne) - Nanterre (Hauts-de-Seine) • Bobigny (Seine-Saint-Denis) • Créteil (Val-de-Marne) • Cergy (Val-d'Oise)


Tỉnh hải ngoại
Cayenne (Guyane Pháp) • Basse-Terre (Guadeloupe) • Fort-de-France (Martinique) • Saint-Denis (Réunion)
[hiện]
x • t • s
Thủ đô các quốc gia châu Âu
Bắc Âu
Copenhagen, Đan Mạch · Tallinn, Estonia · Helsinki, Phần Lan · Reykjavík, Iceland · Dublin, Ireland · Riga, Latvia · Oslo, Na Uy · Stockholm, Thụy Điển · London, Vương quốc Liên hiệp Anh và Bắc Ireland
Đông Âu
Warszawa, Ba Lan · Minsk, Belarus · Sofia, Bulgary · Praha, Cộng hòa Séc · Budapest, Hungary · Chişinău, Moldova ·Bucharest, Romania · Moskva, Nga · Bratislava, Slovakia · Kiev, Ukraina
Nam Âu
Tirana, Albania · Andorra la Vella, Andorra · Sarajevo, Bosna và Hercegovina · Zagreb, Croatia · Athena, Hy Lạp · Roma, Ý · Skopje, Macedonia · Valletta, Malta · Podgorica, Montenegro · Lisboa, Bồ Đào Nha · Madrid, Tây Ban Nha · Thành phố San Marino, San Marino · Belgrade, Serbia · Ljubljana, Slovenia · Tòa thánh Vatican, Tòa thánh Vatican · Nicosia, Cộng hòa Síp · Skopje, Cộng hòa Macedonia
Tây Âu
Viên, Áo · Brussel, Bỉ · Paris, Pháp ·Berlin, Đức · Vaduz, Liechtenstein · Thành phố Luxembourg, Luxembourg · Monaco, Monaco ·Amsterdam, Hà Lan · Bern, Thụy Sĩ
[hiện]
x • t • s
Các thành phố tổ chức Thế vận hội mùa hè

1896: Athena • 1900: Paris • 1904: St. Louis • 1908: London • 1912: Stockholm • 1920: Antwerp • 1924: Paris • 1928: Amsterdam • 1932: Los Angeles • 1936: Berlin • 1948: London • 1952: Helsinki • 1956: Melbourne • 1960: Roma • 1964: Tokyo • 1968: Thành phố Mexico • 1972: München • 1976: Montréal • 1980: Moskva • 1984: Los Angeles • 1988: Seoul • 1992: Barcelona • 1996: Atlanta • 2000: Sydney • 2004: Athena • 2008: Bắc Kinh • 2012: London
Chủ đề Paris

Chủ đề Pháp
Đây là một bài viết chọn lọc. Nhấn vào đây để biết thêm thông tin.

Lấy từ “http://vi.wikipedia.org/wiki/Paris”
Thể loại: Tỉnh lỵ Pháp | Paris | Île-de-France | Thành phố Pháp | Thủ đô châu Âu | Thành phố đăng cai Thế vận hội Mùa hè | Bài Pháp chọn lọc | Bài viết chọn lọc
Thể loại ẩn: Sao chọn lọc
Xem

* Bài viết
* Thảo luận
* Sửa đổi
* Lịch sử

Công cụ cá nhân

* Đăng nhập / Mở tài khoản

Xem nhanh

* Trang Chính
* Cộng đồng
* Thời sự
* Thay đổi gần đây
* Bài viết ngẫu nhiên
* Trợ giúp
* Quyên góp

Tìm kiếm

Gõ tiếng Việt
Tự động [F9]
Telex (?)
VNI (?)
VIQR (?)
VIQR*
Tắt [F12] Bỏ dấu kiểu cũ [F7]
Đúng chính tả [F8]
Công cụ

* Các liên kết đến đây
* Thay đổi liên quan
* Các trang đặc biệt
* Bản để in ra
* Liên kết thường trực
* Chú thích trang này

Ngôn ngữ khác

* Afrikaans
* Alemannisch
* አማርኛ
* Anglo-Saxon
* العربية
* Aragonés
* ܐܪܡܝܐ
* Armãneashce
* Arpetan
* Asturianu
* Azərbaycan
* Bahasa Indonesia
* Bahasa Melayu
* বাংলা
* Bân-lâm-gú
* Basa Jawa
* Башҡорт
* Беларуская
* Беларуская (тарашкевіца)
* Bikol Central
* Bislama
* Boarisch
* བོད་ཡིག
* Bosanski
* Brezhoneg
* Български
* Català
* Cebuano
* Чӑвашла
* Česky
* Cymraeg
* Dansk
* Deitsch
* Deutsch
* Dolnoserbski
* Dorerin Naoero
* Eesti
* Ελληνικά
* English
* Эрзянь
* Español
* Esperanto
* Euskara
* فارسی
* Fiji Hindi
* Føroyskt
* Français
* Frysk
* Furlan
* Gaeilge
* Gaelg
* Gàidhlig
* Galego
* 贛語
* 한국어
* Hawai`i
* Հայերեն
* हिन्दी
* Hrvatski
* Ido
* Ilokano
* Interlingua
* Иронау
* Íslenska
* Italiano
* עברית
* ಕನ್ನಡ
* Kapampangan
* ქართული
* Қазақша
* Kernewek
* Кыргызча
* Kiswahili
* Коми
* Kurdî / كوردی
* Ladino
* Latina
* Latviešu
* Lëtzebuergesch
* Lietuvių
* Líguru
* Limburgs
* Lingála
* Lojban
* Lumbaart
* Magyar
* Македонски
* Malagasy
* മലയാളം
* मराठी
* مصرى
* مَزِروني
* Монгол
* မြန်မာဘာသာ
* Nāhuatl
* Nederlands
* नेपाली
* 日本語
* Nnapulitano
* ‪Norsk (bokmål)‬
* ‪Norsk (nynorsk)‬
* Novial
* Occitan
* O'zbek
* ਪੰਜਾਬੀ
* پښتو
* Piemontèis
* Plattdüütsch
* Polski
* Português
* Qırımtatarca
* Reo Mā`ohi
* Ripoarisch
* Română
* Runa Simi
* Русский
* Саха тыла
* Sámegiella
* Sardu
* Scots
* Seeltersk
* Shqip
* Sicilianu
* Simple English
* Slovenčina
* Slovenščina
* Словѣ́ньскъ / ⰔⰎⰑⰂⰡⰐⰠⰔⰍⰟ
* Ślůnski
* Soomaaliga
* Српски / Srpski
* Srpskohrvatski / Српскохрватски
* Suomi
* Svenska
* Tagalog
* தமிழ்
* Taqbaylit
* Tarandíne
* Tetun
* ไทย
* Тоҷикӣ
* Tok Pisin
* Türkçe
* Удмурт
* Українська
* اردو
* Uyghurche‎ / ئۇيغۇرچە
* Vèneto
* Volapük
* Võro
* Walon
* 文言
* West-Vlams
* Winaray
* Wolof
* ייִדיש
* 粵語
* Zazaki
* Žemaitėška
* 中文

Powered by MediaWiki
Wikimedia Foundation

* Trang này được sửa đổi lần cuối lúc 13:50, ngày 27 tháng 6 năm 2009.
* Văn bản được phát hành theo Giấy phép Creative Commons Attribution/Share-Alike; có thể áp dụng điều khoản bổ sung. Xem Điều khoản Sử dụng để biết thêm chi tiết.
Wikipedia® là thương hiệu đã đăng ký của Wikimedia Foundation, Inc., một tổ chức phi lợi nhuận.
* Chính sách về sự riêng tư
* Giới thiệu Wikipedia
* Lời phủ nhận

answer to comment
  • Enter your comment

  • #
     

    This test allows the site to decide whether you are human or a computer in order to protect Wikio from spam.